Anh hùng Lực lượng vũ trang

Võ Thị Thắng – biểu tượng của “Nụ cười chiến thắng”

Đồng chí Võ Thị Thắng sinh ngày 10/12/1945 tại Long An trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Từ nhỏ, đồng chí đã tham gia làm giao liên, nuôi giấu cán bộ; khi trưởng thành tiếp tục hoạt động trong các phong trào thanh niên, sinh viên, công nhân và lực lượng vũ trang đô thị tại Sài Gòn.

Tây Ninh26/08/2026Đoàn phường Bình Đông (Phường Bình Đông)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đồng chí Võ Thị Thắng sinh ngày 10 tháng 12 năm 1945 tại xã Tân Bửu, huyện Bến Lức, tỉnh Long An, trong một gia đình có truyền thống yêu nước với ba má và 9 anh chị em đều đi theo cách mạng.

Năm 9 tuổi, đồng chí bắt đầu làm giao liên đưa thư lạc và mang cơm nuôi giấu các chiến sĩ cách mạng dưới hầm bí mật trong vườn nhà vào những năm Luật 10/59.

Năm 13 tuổi, đồng chí rời quê hương Long An để vào học tại trường công lập Gia Long Sài Gòn.

Năm 16 tuổi, đồng chí chính thức trở thành thành viên của Mặt trận dân tộc giải phóng huyện Bến Lức, tỉnh Long An.

Năm 17 tuổi, đồng chí được tổ chức điều động về Sài Gòn hoạt động bí mật trong Phong trào Thanh niên – Sinh viên – Học sinh, sau đó chuyển sang Phong trào Công nhân và lực lượng vũ trang đô thị.

Ngày 3 tháng 8 năm 1968, trong chiến dịch Tổng công kích Mậu Thân, khi đang thực hiện nhiệm vụ trừ gian tại Phú Lâm, Quận 6 thì đồng chí không may bị sa vào tay giặc.

Ngay sau khi bị bắt năm 1968, tại phiên tòa quân sự của đối phương, sau khi nghe tuyên án 20 năm tù khổ sai, đồng chí đã đanh thép chất vấn: “Liệu chính quyền của các ông còn tồn tại được bao lâu mà kết án tôi đến 20 năm tù?”; khoảnh khắc này cùng bức ảnh "Nụ cười chiến thắng" do phóng viên người Nhật ghi lại đã trở thành biểu tượng anh hùng của cuộc kháng chiến.

Từ năm 1968 đến năm 1974, đồng chí trải qua 6 năm ròng rã bị tù đày, tra tấn và giam cầm qua hàng loạt nhà lao từ Nhà lao Thủ Đức, khám Chí Hòa, nhà lao Tân Hiệp, Hố Nai cho đến nhà tù Côn Đảo.

Ngày 7 tháng 3 năm 1974, theo các điều khoản của Hiệp định Paris, đồng chí Võ Thị Thắng được trao trả về với Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tại sân bay Lộc Ninh.

Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi đất nước thống nhất, đồng chí trở về công tác tại Thành đoàn và Hội Liên hiệp Phụ nữ Thành phố Hồ Chí Minh.

Sau thời gian công tác tại TP.HCM, đồng chí được điều động giữ chức vụ Phó Chủ tịch thường trực Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam.

Trong quá trình công tác, đồng chí vinh dự được bầu vào Ban Chấp hành Trung ương Đảng liên tiếp hai khóa VIII và khóa IX, đồng thời là Đại biểu Quốc hội các khóa IX, X và XI.

Tiếp đó, đồng chí nhận nhiệm vụ làm Tổng cục trưởng Tổng cục Du lịch, trực tiếp lãnh đạo điều hành, chỉ đạo xây dựng chiến lược, quy hoạch phát triển và góp phần ban hành Luật Du lịch; đồng thời đảm nhiệm chức vụ Chủ tịch Hội hữu nghị Việt Nam – Cu Ba.

Sau khi hoàn thành các chức vụ và về nghỉ hưu, đồng chí cùng chồng tích cực tham gia vào các hoạt động từ thiện xã hội và chăm lo cho gia đình dòng tộc.

Sau 69 năm cuộc đời với hơn 60 năm cống hiến cho Tổ quốc, đồng chí Võ Thị Thắng qua đời; tên của đồng chí và “Nụ cười” được trân trọng đặt tên cho một số trường học tại Thủ đô La Habana, Cuba.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn