Bài viết

Võ Văn Khánh – liên lạc viên

Hưng Yên25/12/2025Nguyễn Thị Vân (Trường THCS Phạm Huy Quang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

hanh nhẹn, gan dạ, anh băng qua làng mạc, rừng rậm để chuyển tin tức kịp thời. Một bức điện đến đúng lúc có thể xoay chuyển cả cục diện trận đánh. Võ Văn Khánh – người liên lạc viên – là sợi dây nối thầm lặng giữa các đơn vị, mang theo mệnh lệnh, tin tức và cả niềm tin nơi chiến trường ác liệt.

Võ Văn Khánh đảm nhiệm công việc liên lạc khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng đã sớm quen với sự hiểm nguy. Nhiệm vụ của anh là chuyển công văn, điện tín, mệnh lệnh tác chiến giữa các đơn vị trong điều kiện thông tin vô cùng hạn chế. Không có máy móc hiện đại, mọi thứ phụ thuộc vào đôi chân, sự nhanh trí và lòng dũng cảm của người liên lạc viên. Anh thường lên đường vào lúc sáng sớm hoặc khi đêm xuống, chọn những lối đi ít người qua lại để tránh sự chú ý của địch.

Những cung đường Khánh đi qua không chỉ là rừng rậm rậm rạp, mà còn là làng mạc bị địch kiểm soát gắt gao. Có lần, anh phải cải trang thành người dân đi làm đồng, giấu bức điện trong ống tre hoặc cuộn nhỏ trong vạt áo. Mỗi lần đi qua trạm gác, tim anh đập mạnh, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ bình thản, ánh mắt không để lộ chút lo lắng nào. Chỉ khi vượt qua được chốt kiểm soát, anh mới dám thở phào nhẹ nhõm.

Nguy hiểm luôn cận kề. Trên đường làm nhiệm vụ, Khánh nhiều lần phải bò qua bãi trống dưới làn đạn bắn tỉa, hoặc chui xuống mương nước để tránh các toán tuần tra. Có những chuyến đi kéo dài nhiều giờ liền, chân rớm máu vì gai rừng, bụng đói cồn cào, nhưng anh không cho phép mình dừng lại. Anh hiểu rằng mỗi phút chậm trễ đều có thể khiến mệnh lệnh không đến kịp, ảnh hưởng trực tiếp đến sinh mạng của đồng đội và kết quả của cả trận đánh.

Điều khiến Võ Văn Khánh luôn vững vàng là ý thức rõ ràng về trách nhiệm của mình. Anh không trực tiếp nổ súng, nhưng công việc của anh quyết định sự phối hợp nhịp nhàng giữa các đơn vị. Khi trao tận tay bức điện cho chỉ huy, nhìn ánh mắt tập trung của họ, Khánh biết rằng chuyến đi đầy hiểm nguy của mình đã có ý nghĩa.

Sau mỗi nhiệm vụ hoàn thành, anh lại lặng lẽ quay về, chuẩn bị cho chuyến đi tiếp theo. Không có những lời tán dương ồn ào, không có chiến công được kể tên, nhưng dấu chân của Võ Văn Khánh đã in trên khắp những con đường làng, lối rừng của chiến trường. Anh – người liên lạc viên – chính là minh chứng cho tinh thần trách nhiệm, lòng gan dạ và sự hy sinh thầm lặng, góp phần làm nên những thắng lợi lớn lao trong những năm tháng hoa lửa của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn