Thân nhân liệt sĩ, người có công

VÕ VĂN KIỆT – NGƯỜI ĐI QUA CHIẾN TRANH, DẤN THÂN VÌ ĐỔI MỚI

Có những con người thuộc về một thời đại. Họ sinh ra trong chiến tranh, trưởng thành giữa bom đạn và dành cả cuộc đời mình cho vận mệnh của đất nước. Nhưng điều đặc biệt là khi chiến tranh kết thúc, họ không dừng lại. Họ tiếp tục bước về phía trước, mang theo tinh thần của những năm tháng “hoa lửa” để bước vào một mặt trận mới – mặt trận xây dựng và đổi mới đất nước. Võ Văn Kiệt là một con người như thế.

Vĩnh Long17/08/2026Lưu Văn Công (Đoàn CCQ Đảng tỉnh)8 lượt xem0 lượt chia sẻ
VÕ VĂN KIỆT – NGƯỜI ĐI QUA CHIẾN TRANH, DẤN THÂN VÌ ĐỔI MỚI

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: VÕ VĂN KIỆT – NGƯỜI ĐI QUA CHIẾN TRANH, DẤN THÂN VÌ ĐỔI MỚI

Có những con người thuộc về một thời đại. Họ sinh ra trong chiến tranh, trưởng thành giữa bom đạn và dành cả cuộc đời mình cho vận mệnh của đất nước. Nhưng điều đặc biệt là khi chiến tranh kết thúc, họ không dừng lại. Họ tiếp tục bước về phía trước, mang theo tinh thần của những năm tháng “hoa lửa” để bước vào một mặt trận mới – mặt trận xây dựng và đổi mới đất nước.

Võ Văn Kiệt là một con người như thế.

Sinh năm 1922 tại Vĩnh Long, ông tham gia cách mạng từ khi còn rất trẻ. Những năm tháng chiến tranh đã tôi luyện ở ông một ý chí mạnh mẽ, một phong cách quyết đoán và đặc biệt là sự gần gũi với nhân dân. Ông đã đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của lịch sử dân tộc, chứng kiến biết bao mất mát, hy sinh. Nhưng sau ngày đất nước thống nhất, trước những khó khăn chồng chất của một đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh, ông lại đứng trước một “mặt trận” mới.

Đó là mặt trận của nghèo đói, thiếu thốn và trì trệ.

Đó là lúc đất nước cần những người dám nghĩ khác, dám làm khác và dám chịu trách nhiệm.

Trong công cuộc Đổi mới, Võ Văn Kiệt trở thành một trong những nhà lãnh đạo có tư duy đổi mới mạnh mẽ. Ông từng giữ cương vị Thủ tướng Chính phủ từ năm 1991 đến năm 1997, giai đoạn Việt Nam đang từng bước mở cửa nền kinh tế, mở rộng quan hệ đối ngoại và hội nhập với thế giới.

Nhưng nếu chỉ nhìn Võ Văn Kiệt qua những chức vụ ông từng đảm nhiệm, có lẽ chúng ta sẽ chưa hiểu hết về con người ấy.

Điều đáng nhớ hơn là tinh thần dám đi trước.

Trong những năm đất nước còn nhiều khó khăn, những công trình lớn, những quyết sách mới và những cách làm chưa từng có luôn đi kèm với không ít tranh luận. Thế nhưng, với ông, nếu một việc có lợi cho đất nước, có lợi cho nhân dân thì phải tìm cách làm, phải dám chịu trách nhiệm và phải kiên trì theo đuổi.

Người từng đi qua chiến tranh hiểu rất rõ giá trị của hòa bình.

Nhưng ông cũng hiểu rằng hòa bình sẽ không có ý nghĩa trọn vẹn nếu người dân vẫn nghèo, đất nước vẫn lạc hậu và khoảng cách với thế giới ngày càng xa.

Vì thế, cuộc chiến sau chiến tranh đối với ông là cuộc chiến để đưa đất nước thoát khỏi nghèo nàn, trì trệ; là cuộc chiến để Việt Nam có thể tự tin bước ra thế giới.

Có lẽ chính vì vậy mà hình ảnh Võ Văn Kiệt thường gắn với tinh thần đổi mới, với tư duy dám nghĩ, dám làm và dám chịu trách nhiệm.

Ông đã sống qua hai thời đại rất khác nhau.

Một thời là tiếng súng, là những năm tháng mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Một thời là những cuộc họp, những công trình, những quyết sách kinh tế và hành trình đưa Việt Nam bước vào thời kỳ hội nhập.

Nhưng giữa hai thời đại ấy vẫn có một điểm chung: đó là trách nhiệm đối với đất nước.

Ngày 11/6/2008, Võ Văn Kiệt qua đời tại Singapore, hưởng thọ 85 tuổi. Sự ra đi của ông để lại nhiều tiếc thương trong lòng nhân dân. (Wikipedia)

Nhìn lại cuộc đời ông, có thể thấy một điều rất đẹp: ông không chỉ thuộc về thời chiến, cũng không chỉ thuộc về thời bình. Ông là một trong những con người đã mang tinh thần của thời chiến bước vào thời bình.

Nếu trong chiến tranh, ông cùng đồng đội chiến đấu để giành lại độc lập, thì trong hòa bình, ông tiếp tục chiến đấu bằng tư duy, bằng quyết tâm và bằng những lựa chọn khó khăn để xây dựng một Việt Nam mạnh hơn.

Thời gian đã trôi qua.

Những con người của thế hệ ấy giờ đây nhiều người đã trở thành người thiên cổ. Những con đường họ từng mở, những quyết định họ từng đưa ra có thể vẫn còn được tranh luận, nhưng điều không thể phủ nhận là họ đã sống trong một giai đoạn đặc biệt của lịch sử dân tộc – giai đoạn Việt Nam chuyển mình từ chiến tranh sang hòa bình, từ khép kín sang mở cửa và hội nhập.

Và có lẽ, “thời hoa lửa” không chỉ là những năm tháng có tiếng súng.

Thời hoa lửa còn là những năm tháng một con người dành trọn tuổi xuân, trí tuệ và phần đời còn lại để phụng sự Tổ quốc.

Võ Văn Kiệt đã đi qua một thời như thế.

Ông ra đi, nhưng câu chuyện về một thế hệ dám hy sinh, dám đổi mới và dám chịu trách nhiệm vẫn còn đó – như một lời nhắc nhở đối với những người đang sống trong hòa bình hôm nay rằng:

Đất nước được xây dựng không chỉ bằng những chiến công trong quá khứ, mà còn bằng sự dấn thân của mỗi thế hệ trong hiện tại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn