VÕ VĂN MỪNG: BIỂU TƯỢNG BẤT KHUẤT CỦA LỰC LƯỢNG VŨ TRANG MIỀN NAM
Anh hùng lực lượng vũ trang Võ Văn Mừng tên khai sinh là Võ Văn Hóa sinh
năm 1930 tại xã Tân Thuận Tây, huyện Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp, là một biểu tượng
sáng ngời về lòng dũng cảm, mưu trí và tinh thần hy sinh vì độc lập dân tộc. Cuộc đời
binh nghiệp của ông trải dài qua hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ, để
lại những chiến công hiển hách mà nổi bật nhất là khả năng đánh đặc công táo bạo,
chính xác và hiệu quả. Ông tham gia cách mạng từ rất sớm. Tháng 6/1951, ông đã vào
hàng ngũ quân đội, qua quá trình chiến đấu, được phong làm Tiểu đội trưởng đặc
công, phân liên khu Tây Nam Bộ. Sau khi đất nước thống nhất, đã được trao tặng
nhiều danh hiệu cao quý. Mang quân hàm Trung tá, nguyên Chủ nhiệm chính trị Đoàn
646- Quân khu 7 đã cho thấy sự tận tâm, cố gắng trong các trận chiến với địch. Đến
ngày 30 tháng 8 năm 2018, ông đã từ trần, khép lại một cuộc đời oanh liệt vì đất nước,
vì nhân dân. Cuộc đời của Trung tá Võ Văn Mừng không chỉ là bản hùng ca về chiến
đấu mà còn là tấm gương sáng về đạo lý "Uống nước nhớ nguồn" trong thời bình, một
người Anh hùng thực sự từ chiến trường đến cuộc sống đời thường.
QUÁ TRÌNH HOẠT ĐỘNG VÀ CHIẾN CÔNG
Tháng 6 năm 1951, đồng chí Võ Văn Mừng tham gia vào hàng ngũ cách mạng.
Từ khi là một chiến sĩ du kích đến khi vào bộ đội, ông luôn nêu cao tinh thần khắc
phục mọi khó khăn quyết tâm tiêu diệt quân giặc. Ông đã tham gia đánh 107 trận,
trong trận nào, hoàn cảnh nào ông cũng dũng cảm, gan dạ, thông minh, đưa ra nhiều
ý kiến giết giặc, bảo vệ nhân dân, luôn hoàn tất xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao.
Tháng 2 năm 1953, trong trận đánh căn cứ Xẻo Quýt, Cao Lãnh, Ông đã tận
dụng khi tên gác cổng sơ hở để đưa bộc phá vào tận nhà ngủ, khi mới đặt xong thì
bị lộ. Ông đã bị một tên giặc nhìn thấy, ông nhanh chóng lao tới đánh ngã, rồi ngay
lập tức rút súng ra giết chết tên giặc, nhưng sau đó lại bị một tên khác đuổi theo, ông
đã nhanh nhẹn quay lại giết chết luôn tên giặc. Khi chạy ra đến ngoài ông đã giết
chết được một tên còn một tên do sợ quá mà bỏ chạy. Sau đó, ông đã cùng các chiến
sĩ chập điện, bộc phá nổ, bốt của giặc bị sập, tiêu diệt một trung đội giặc.
Tháng 8 năm 1953, trận đánh đồn bốt Ông Khó, khi ông xông vào đánh trực
diện giặc thì bị dẫm lên những chiếc chông, nhưng ông vẫn không lùi bước tiến lên
tiêu diệt giặc, nhưng không may sao quả bộc phá lại không nổ được, không suy nghĩ
nhiều ông liền vòng ra sau, rồi trèo lên nóc nhà dỡ mái, ném thủ pháo và giết chết
được một số quân giặc, tạo cơ hội cho các chiến sĩ xông lên giết chết nốt những tên
còn lại và căn cứ này của giặc bị tiêu diệt gọn.
Tháng 9 năm 1953, trong trận đánh Phong Mỹ, sau khi ông đã bí mật vượt
qua được 3 lớp hàng rào giặc, ông chạy ngay vào trong bốt giặc, gặp ngay tên gác,
ông liền đánh gục hắn và tiến vào đặt quả bộc phá ngay cửa giật nổ. Lúc này mặc dù
đã bị thương nặng nhưng đồng chí vẫn dùng đèn bấm mục tiêu cho các chiến sĩ và
chỉ đường cho quân xung kích xông vào.
THÀNH TỰU
Với nhiều công lao to lớn trong công cuộc bảo vệ đất nước, ông được Nhà
nước trao tặng nhiều danh hiệu, huân chương cao quý như Huân chương Kháng
chiến chống Pháp hạng Nhất, Huân chương Kháng chiến chống Mỹ hạng Nhất, Huân
chương Chiến công hạng Nhất, Nhì, Ba và Huân chương Quân công hạng Ba. Ông
cũng được trao tặng Huy hiệu 65 năm tuổi Đảng, ghi nhận chặng đường dài cống
hiến và đóng góp trọn vẹn của ông cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc và
được nhân dân đúc tượng. Tượng đúc bằng đồng, cao 90 cm, ngang 60 cm, chiều
sâu 40 cm. Bục tượng cao 1,7 m; ngang 0,9 m, sâu 0,7 m, được đặt trong khuôn viên
khu dân cư xã Tân Thuận Tây.


