Anh hùng Lực lượng vũ trang

VÕ VĂN NGÔM – NGƯỜI LÍNH CÔNG BINH ĐI GIỮA HIỂM NGUY

Tác giả : Nguyễn Thị Thủy Tiên

Lai Châu22/08/2026xã Thượng Hồng (Xã Thượng Hồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
VÕ VĂN NGÔM – NGƯỜI LÍNH CÔNG BINH ĐI GIỮA HIỂM NGUY

Có những người lính bước ra trận với khẩu súng trên vai. Nhưng có những người phải đi trước cả đội hình, tìm cách mở đường qua những nơi mà chỉ một bước chân sai cũng có thể trả giá bằng mạng sống.

Đó là Võ Văn Ngôm, tên thân mật Út Ngôm, sinh năm 1926, quê tại Mỹ Cẩm, Càng Long, Trà Vinh. Trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, ông là Tiểu đội phó công binh thuộc Đội Công binh bộ đội địa phương tỉnh Mỹ Tho.

Công việc của người lính công binh chưa bao giờ dễ dàng.

Phía trước có thể là cầu bị phá.

Một con đường bị chặn.

Một bãi mìn.

Hay những quả bom chưa phát nổ.

Trong khi phía sau là đồng đội đang chờ được tiến lên. Và Út Ngôm thường là một trong những người phải bước lên trước. Ông cùng đồng đội làm nhiệm vụ phá chướng ngại, mở đường, xử lý bom mìn và bảo đảm cho lực lượng chiến đấu có thể tiếp cận mục tiêu.

Không phải lúc nào cũng có tiếng súng.

Nhưng cái chết luôn ở rất gần.

Một thao tác sai.

Một tiếng động bất ngờ.

Một quả mìn bị kích hoạt.

Tất cả đều có thể kết thúc cuộc đời người lính chỉ trong một khoảnh khắc.

Thế nhưng những người lính công binh vẫn làm công việc ấy ngày này qua ngày khác.

Bởi nếu họ không mở đường, đồng đội không thể tiến lên.

Võ Văn Ngôm đã nhiều lần hoàn thành những nhiệm vụ nguy hiểm, góp phần bảo đảm cho các đơn vị bộ đội địa phương tỉnh Mỹ Tho chiến đấu và cơ động trên chiến trường.

Đằng sau mỗi con đường được mở là sự tính toán.

Đằng sau mỗi cây cầu được sửa là mồ hôi.

Và đằng sau mỗi lần phá bom thành công là một lần người lính trở về từ lằn ranh sinh tử.

Những đóng góp ấy đã được ghi nhận.

Ngày 31 tháng 8 năm 1955, Võ Văn Ngôm được Nhà nước tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Ông trở thành một trong những người anh hùng tiêu biểu của lực lượng vũ trang trong những năm đầu của cuộc kháng chiến.

Nhưng có lẽ, điều đáng nhớ nhất về Út Ngôm không phải là danh hiệu.

Mà là hình ảnh một người lính công binh lặng lẽ đi trước đồng đội.

Không cần tiếng hô lớn.

Không cần ai nhìn thấy.

Chỉ cần con đường phía trước được mở.

Võ Văn Ngôm – Út Ngôm, người Tiểu đội phó công binh của đất Mỹ Tho.

Ông đã dùng tuổi trẻ của mình để làm một công việc tưởng như thầm lặng, nhưng vô cùng quan trọng:

Mở đường cho đồng đội – mở đường cho chiến thắng.

Giữa “Thời hoa lửa”, có những người anh hùng không đứng ở nơi tiếng súng vang lên dữ dội nhất. Họ đứng phía trước, âm thầm gỡ bỏ hiểm nguy để những người phía sau có thể bước tiếp.

Và mỗi con đường họ mở ra đều mang theo một lời nhắn:

“Đồng đội còn ở phía sau, mình không được phép dừng lại.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn