VỪ A DÍNH: NGỌN LỬA NHỎ TRÊN NÚI RỪNG TÂY BẮC
Câu chuyện kể về những ngày cuối cùng của thiếu niên anh hùng Vừ A Dính qua lời kể của một cán bộ kháng chiến. Dù tuổi đời còn rất trẻ, em vẫn không quản hiểm nguy làm nhiệm vụ liên lạc giữa các bản làng vùng cao. Khi bị địch bắt, em kiên quyết không khai báo, chấp nhận hy sinh để bảo vệ cán bộ và phong trào cách mạng địa phương. Tinh thần bất khuất của Vừ A Dính đã trở thành tấm gương sáng cho nhiều thế hệ thiếu niên Việt Nam.
Tôi gặp Vừ A Dính vào mùa đông năm 1948.
Khi ấy tôi là cán bộ hoạt động bí mật tại vùng núi Tây Bắc. Những bản làng nằm cheo leo giữa núi cao, đường đi hiểm trở và luôn có lính địch tuần tra.
Trong số những người thường giúp đỡ chúng tôi có một cậu bé người Mông tên là Vừ A Dính.
Lần đầu gặp, tôi khá bất ngờ.
Dính nhỏ người, nước da sạm nắng và đôi mắt lúc nào cũng sáng rực.
Dù mới hơn mười tuổi nhưng em thuộc từng con đường mòn, từng khe suối trong vùng.
Một hôm tôi hỏi:
"Dính này, em đi nhiều như vậy không sợ à?"
Em cười:
"Sợ chứ cán bộ. Nhưng nếu không có người đưa thư thì bộ đội làm sao đánh giặc được."
Câu trả lời hồn nhiên ấy khiến tôi vô cùng cảm động.
Từ đó, Dính trở thành liên lạc viên quen thuộc của đơn vị.
Có những hôm trời mưa rét cắt da cắt thịt, em vẫn băng rừng vượt núi mang thư từ và tin tức đến các cơ sở cách mạng.
Nhiều lần chúng tôi định để em nghỉ ngơi nhưng em đều lắc đầu.
"Việc của cháu làm được mà."
Những ngày cuối năm 1949, địch tăng cường càn quét.
Các tuyến liên lạc bị kiểm soát rất chặt.
Một buổi sáng, tôi giao cho Dính một nhiệm vụ quan trọng: mang thư đến cơ sở cách mạng ở bản bên.
Trước khi đi, em còn cười:
"Chiều cháu về."
Không ai ngờ đó lại là lần cuối chúng tôi gặp em.
Trên đường làm nhiệm vụ, Dính bị quân địch bắt giữ.
Chúng biết em thường xuyên liên lạc với cán bộ nên ra sức tra hỏi.
Tên chỉ huy quát lớn:
"Cán bộ ở đâu?"
Dính im lặng.
Chúng tiếp tục dụ dỗ:
"Khai ra sẽ được tha."
Em vẫn lắc đầu.
Suốt nhiều ngày liền, quân địch dùng đủ mọi thủ đoạn nhưng không nhận được câu trả lời nào.
Khi tin Dính bị bắt truyền đến đơn vị, ai cũng lo lắng.
Chúng tôi tìm mọi cách cứu em nhưng không thành.
Những người dân chứng kiến kể lại rằng dù bị đánh đập rất nặng, em vẫn không hề khai báo.
Điều em bảo vệ không chỉ là bí mật của cách mạng mà còn là sự an toàn của rất nhiều cán bộ và đồng bào trong vùng.
Cuối cùng, Vừ A Dính đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Ngày nhận tin ấy, tôi lặng người rất lâu.
Tôi nhớ đến nụ cười hồn nhiên của cậu bé trên những con đường núi quanh co.
Tôi nhớ đến những lần em cõng gạo giúp bộ đội, những lần vượt suối mang thư trong đêm tối.
Em ra đi khi tuổi đời còn ngắn ngủi nhưng đã để lại một tấm gương sáng về lòng yêu nước và tinh thần dũng cảm.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, tôi có dịp trở lại vùng đất ấy.
Những con đường mòn năm xưa vẫn còn đó.
Những dãy núi vẫn sừng sững giữa trời Tây Bắc.
Nhìn về phía bản làng xa xa, tôi lại nhớ tới Vừ A Dính.
Đối với tôi, em không chỉ là một liên lạc viên nhỏ tuổi.
Em là ngọn lửa nhỏ đã thắp sáng tinh thần yêu nước của biết bao thế hệ thiếu niên Việt Nam.
Dù thời gian có trôi qua bao lâu, tên tuổi Vừ A Dính vẫn mãi được nhắc đến như biểu tượng đẹp của lòng trung thành, dũng cảm và sự hy sinh vì Tổ quốc.



