Anh hùng Lực lượng vũ trang

Vừ A Dính: Người con của núi rừng Tây Bắc

Tác giả: Sầm Thị Quỳnh Trang Lớp K15A. SP DIA LI Trường Đại Học Hải Dương

Lai Châu15/08/2026xã Gia Phúc (Xã Gia Phúc)6 lượt xem0 lượt chia sẻ
Vừ A Dính: Người con của núi rừng Tây Bắc

Em chưa kịp lớn, chưa kịp đi hết con đường của tuổi thơ, nhưng đã phải bước vào một cuộc chiến mà mỗi chuyến đi đều có thể là chuyến đi cuối cùng.

Đó là Vừ A Dính, người thiếu niên dân tộc Mông sinh ra ở vùng núi Tây Bắc.

Trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, khi quê hương còn chìm trong chiến tranh, Vừ A Dính đã tham gia hoạt động cách mạng và làm nhiệm vụ liên lạc cho lực lượng kháng chiến.

Công việc của một người liên lạc tưởng như đơn giản, nhưng giữa núi rừng chiến tranh, mỗi chuyến đưa thư, chuyển tin hay dẫn đường đều tiềm ẩn những hiểm nguy.

Vừ A Dính thuộc địa bàn, quen với đường núi và có thể di chuyển qua những khu vực mà người lớn đôi khi khó tiếp cận. Chính vì thế, em đã trở thành một mắt xích quan trọng trong hoạt động của lực lượng cách mạng tại địa phương.

Năm 1949, trong một lần làm nhiệm vụ, Vừ A Dính bị quân Pháp bắt.

Chúng tìm cách ép em khai báo thông tin về lực lượng cách mạng và nơi ở của cán bộ.

Nhưng cậu bé người Mông không khuất phục.

Ngày 15 tháng 6 năm 1949, Vừ A Dính bị sát hại tại khu vực Cây Đa Pì Nhừ, huyện Điện Biên Đông, tỉnh Điện Biên.

Em ra đi khi mới 15 tuổi.

Một tuổi đời đáng lẽ vẫn còn gắn với mái trường, với gia đình và những ngày tháng của tuổi thơ.

Nhưng Vừ A Dính đã trở thành một người liên lạc nhỏ tuổi giữa những năm tháng kháng chiến, rồi hy sinh khi chưa kịp trưởng thành.

Sau này, tên tuổi Vừ A Dính được đặt cho nhiều trường học, tổ chức Đội và các hoạt động dành cho thiếu nhi. Quỹ học bổng Vừ A Dính cũng mang tên em, tiếp tục đồng hành với trẻ em và học sinh, sinh viên dân tộc thiểu số, hải đảo và những vùng còn nhiều khó khăn.

Từ một cậu bé người Mông của núi rừng Tây Bắc, Vừ A Dính trở thành biểu tượng về lòng dũng cảm của thiếu niên Việt Nam trong những năm tháng đất nước chiến tranh.

Vừ A Dính ra đi khi mới 15 tuổi - cái tuổi mà hôm nay nhiều bạn trẻ vẫn đang ngồi trên ghế nhà trường, học tập, vui chơi và bắt đầu những ước mơ đầu tiên của cuộc đời. Em đã không có cơ hội được sống trọn vẹn tuổi thơ của mình. Những con đường núi mà em từng đi qua không chỉ là những con đường của một người liên lạc nhỏ tuổi, mà còn là dấu chân của một thế hệ thiếu niên đã sớm phải trưởng thành giữa chiến tranh. Nhìn lại câu chuyện ấy, điều chúng ta cần giữ lại không phải là sự bi thương, mà là lòng biết ơn đối với những tuổi trẻ đã hy sinh trước khi kịp sống cho riêng mình. Và hơn hết, đó là lời nhắc rằng những năm tháng được học tập, được vui chơi, được theo đuổi ước mơ trong hòa bình hôm nay là một điều vô cùng đáng quý. Bởi có những đứa trẻ của ngày hôm qua đã không có cơ hội lớn lên, để những đứa trẻ của ngày hôm nay được lớn lên trong bình yên.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Vừ A Dính: Người con của núi rừng Tây Bắc | Câu chuyện thời hoa lửa