Vũ Công Chiến (1)
TRẬN ĐÁNH CUỐI CÙNG: ĐẬP TAN CĂN CỨ ĐỒNG DÙ, BẮT SỐNG CHUẨN TƯỚNG LÝ TÒNG BÁ
Suốt ngày 28/4, chúng tôi tập trung chuẩn bị lần cuối. Mỗi người lính viết tên, đơn vị và quê quán của mình, cùng địa chỉ “khi cần nhắn tin cho ai?” vào một tờ giấy rồi cho vào túi nilon cất nơi túi áo ngực. Cấp trên phổ biến, do tính chất đặc biệt của trận đánh này, ai hy sinh hay bị thương cứ nằm lại, sẽ có du kích địa phương giải quyết, còn đơn vị cứ tiến.
Chúng tôi được phổ biến toàn Sư đoàn 320A sẽ đánh căn cứ Đồng Dù, sào huyệt của Sư đoàn 25 VNCH, nơi từng là hậu cứ của “Tia chớp nhiệt đới” Mỹ. Nghe nói diện tích tới bảy, tám cây số vuông, rộng hơn cả đảo Cồn Cỏ ngoài Vĩnh Linh, nhưng với lính tráng như chúng tôi, những con số ấy vẫn mơ hồ. Trên nền đất đầu thôn, tiểu đoàn trưởng vạch một sơ đồ chỉ hướng Tây Nam, nơi tiểu đoàn K18 của chúng tôi sẽ mở cửa đột phá.Đêm trước giờ nổ súng, chúng tôi đào công sự. Hàng trăm con người lặng lẽ xúc đất, mà phía địch vẫn không hay biết. Đào xong, trời còn rất sớm. Không ngủ được, tôi nằm ngửa nhìn trời, thấy lòng bình yên lạ thường. Phía xa, thấp thoáng một ngôi nhà thờ có cây thập tự, chắc là một xóm đạo cách chưa đầy cây số. Gần dân như vậy, nên sư đoàn mới chọn hướng này. Nghĩ vậy rồi thôi, chẳng ai nói ra. Chiến tranh là thế, có những điều không cần nói vẫn hiểu.Trời hửng sáng. Ánh đèn pha của địch nhạt dần. Trên chòi canh, một tên lính đổi gác. 5 giờ 30 phút. Tiếng pháo mở màn xé toạc không gian.Đạn DK gầm rít trên đầu, nổ sập vào hàng rào. Mìn định hướng của công binh phát nổ, cả khu cửa mở bừng sáng. Một quả DK bắn trúng đèn pha, ánh sáng tắt phụt. Quả thứ hai xé tung chòi gác. Tên lính đang tụt xuống buông tay rơi thẳng. Rồi pháo cối, H12, đủ loại hỏa lực dội xuống như bão. Đứng nhô lên quan sát, tôi có cảm giác như đang xem một thước phim sống, chỉ tiếc không có ai ghi lại.Nhưng phút hừng hực ấy qua nhanh.C6 chúng tôi vẫn nằm chờ. Nhiệm vụ của C5 là phá nốt hàng rào. Thời gian trôi, mà cửa mở vẫn chưa thông. Pháo thưa dần. Hỏa lực ta yếu đi. Trong khi đó, địch bắt đầu bắn trả đều đặn, bình tĩnh đến lạnh người. Cái căn cứ này quá rộng, quá kiên cố. Mấy chục phút pháo kích không đủ làm chúng tê liệt.Chúng tôi hiểu rằng C5 đang mắc kẹt. Nếu họ không mở được, sẽ đến lượt chúng tôi.Khoảng 8 giờ, bốn chiếc T54 xuất hiện từ rừng cao su phía sau. Tiếng máy nổ dồn dập, như mang theo hy vọng. Nhưng hy vọng ấy vụt tắt rất nhanh. Tiến lên được vài chục mét, tăng phải lùi lại. Một chiếc trúng đạn cháy bùng, một chiếc đứt xích. Lính tăng chui khỏi xe, chạy về phía hầm chúng tôi, vừa thở dốc vừa nói: “Tử sĩ các ông nằm ngổn ngang chặt cửa mở, vào sao được, chẹt nát các ông à?”.Không có cửa mở, xe tăng cũng bất lực.Thời gian kéo dài thành nỗi nặng nề. Không lệnh, không thông tin. Chúng tôi chỉ biết nằm im, chờ đợi.Bất ngờ, phía sau rừng cao su nổ súng. Tiểu đoàn K15, đơn vị dự bị vừa đánh tan một cánh quân địch rút chạy từ Trảng Bàng. Họ quay lại chi viện, ào lên trong khí thế hừng hực. Nhưng từ vị trí này, đến lô cốt địch gần ba trăm mét ngoài tầm hiệu quả. Đạn bắn đi chỉ như “bắn chim”.Địch bắt đầu phản kích dữ dội. Một chiếc M48 bò ra bịt cửa mở, như một lô cốt di động. Pháo thẳng, cối, đại liên quét liên hồi. Ai nhô lên là trúng đạn. Chúng tôi thử đưa chiếc mũ tai bèo lên khỏi mép hầm, lập tức bị bắn thủng. Chưa bao giờ chúng tôi bị ghìm chặt đến thế.Gần trưa, mưa đổ ào xuống, nước tràn ngập hầm. Rồi tạnh nhanh, trời lại trong veo. Đất cát sạt xuống, chúng tôi lặng lẽ sửa lại hầm, như những cái bóng.Nửa ngày trôi qua, trận đánh vẫn giằng co.Đầu giờ chiều, một khẩu DK82 còn lại bắn cháy chiếc M48. Khoảnh khắc ấy, cả trận địa như thở phào. Rồi đến khoảng 2 giờ rưỡi, tiếng xe tăng ta ầm ầm chạy ngang ngoài cổng căn cứ, lực lượng của Sư đoàn 10 tiến thẳng về Sài Gòn. Âm thanh ấy như một đòn tâm lý, khiến địch trong căn cứ dao động.Và rồi thế trận chuyển. Chúng tôi xông vào bên trong. Qua những phân khu, qua những dãy nhà bỏ ngỏ, đồ đạc vứt ngổn ngang. Ở một căn hầm cạnh nhà kho, tôi thấy bóng người chui xuống. Tôi chĩa AK, gọi hàng. Im lặng. Chính trị viên giục ném lựu đạn. Tôi chần chừ, gọi thêm lần nữa. Cuối cùng, một người giơ tay bước ra. Rồi thêm sáu người nữa, tất cả đều bị thương, không vũ khí. Tôi phẩy tay: “Chạy ra kia, có bộ đội đón”. Chúng tôi tiếp tục tiến lên.Sau này, tôi bị phê bình vì không dứt khoát. Nhưng lúc ấy, tôi nghĩ, giết thêm bảy người không còn cần thiết. Chiến tranh rồi cũng sẽ kết thúc.Chiều xuống, chúng tôi làm chủ căn cứ. Chuẩn tướng Lý Tòng Bá, Tư lệnh Sư 25 quân đội Sài Gòn bị du kích địa phương bắt sống khi đang chạy trốn. Đêm ấy, tiểu đoàn nghỉ lại giữa Đồng Dù. Không họp hành, không rút kinh nghiệm. Chỉ có cơm nấu bằng gạo địch, đồ hộp mở ra ăn tự do, cà phê, thuốc lá thơm.Một đêm yên bình hiếm hoi. Nhưng không ai ngủ được. Bởi tất cả đều hiểu, ngày mai, chúng tôi sẽ lại lên đường. Và cuộc chiến này, đang đi đến hồi kết.



