Vũ Đăng Toàn (trưởng xe tăng 390 húc đổ cổng Dinh)
Ngày trở về ấy vừa là niềm vui hội ngộ (với những người lính quê miền Nam chiến đấu xa nhà) vừa là niềm vui hòa bình của những người con từ miền Bắc, sau bao năm xa cách, đã hoàn thành nhiệm vụ vẻ vang.
Trưa ngày 30/4/1975, khi chiếc xe tăng 390 húc đổ cổng Dinh Độc Lập, tôi đang đứng trên một chiếc xe tải chở quân tiến vào trung tâm thành phố Sài Gòn. Cả thành phố rợp trời cờ hoa, người dân đổ ra đường reo hò, những cái ôm siết chặt giữa những người xa lạ nhưng giờ đây đã là anh em một nhà. Giây phút ấy, tôi nghẹn ngào không nói nên lời, nước mắt cứ thế tuôn rơi vì hạnh phúc.
Hòa bình đã thực sự đến! Cuộc chiến gian khổ suốt mấy chục năm đã kết thúc. Tôi nghĩ về mẹ ở quê, nghĩ về những đồng đội đã ngã xuống ngay trước ngưỡng cửa của ngày thắng lợi. Những giọt nước mắt ấy có cả sự vui sướng tột độ và nỗi đau đớn xót xa cho những mất mát. Chiến thắng này là kết tinh của mồ hôi, máu và nước mắt của hàng triệu con người Việt Nam yêu tự do.
Ngày trở về nhắc nhở tôi về giá trị vô giá của độc lập, tự do. Nó dạy tôi rằng không có mục tiêu nào là không thể đạt được nếu cả dân tộc cùng đồng lòng. Câu chuyện này là lời nhắn nhủ đến các em học sinh: hãy trân trọng sự bình yên hôm nay và đem hết tài năng, trí tuệ của mình để xây dựng đất nước giàu mạnh, xứng đáng với sự hy sinh của cha ông.
Bài học: Giá trị của hòa bình, tự do và sức mạnh của sự đoàn kết.



