Bài viết

Vũ Đức Tái (1)

Ở một vùng quê bình dị, có một người lính đã dành cả tuổi trẻ của mình nơi chiến trường miền Nam – ông Vũ Đức Tái, sinh ngày 5 tháng 2 năm 1955. Ngày 25 tháng 8 năm 1973, khi đất nước vẫn còn trong khói lửa chiến tranh, ông lên đường nhập ngũ. Rời xa gia đình, mang theo lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ, ông trở thành người lính chiến đấu tại Bản Đôn, tỉnh Đắk Lắk – một vùng đất rừng sâu, đầy gian khổ và hiểm nguy.

Thái Nguyên08/06/2026Chi đoàn, liên đội trường Tiểu học Phú Lạc (xã Phú Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“GIỮA RỪNG SÂU BẢN ĐÔN – NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN”

Ở một vùng quê bình dị, có một người lính đã dành cả tuổi trẻ của mình nơi chiến trường miền Nam – ông Vũ Đức Tái, sinh ngày 5 tháng 2 năm 1955.

Ngày 25 tháng 8 năm 1973, khi đất nước vẫn còn trong khói lửa chiến tranh, ông lên đường nhập ngũ. Rời xa gia đình, mang theo lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ, ông trở thành người lính chiến đấu tại Bản Đôn, tỉnh Đắk Lắk – một vùng đất rừng sâu, đầy gian khổ và hiểm nguy.

Chiến trường Tây Nguyên không chỉ khắc nghiệt bởi bom đạn, mà còn bởi thiên nhiên khắc nghiệt. Những cánh rừng rậm rạp, những con suối sâu, khí hậu nóng ẩm… tất cả đều là thử thách với người lính.

Cuộc sống của ông và đồng đội gắn liền với những cuộc hành quân dài ngày, những bữa ăn đạm bạc, những đêm ngủ giữa rừng sâu. Sốt rét rừng, thiếu thốn lương thực… luôn rình rập.

Nhưng gian khổ lớn nhất… là những trận chiến.

Trong một lần làm nhiệm vụ tại khu vực Bản Đôn, đơn vị của ông bước vào tình huống chiến đấu căng thẳng. Không khí trước giờ nổ súng trở nên nặng nề. Ai cũng hiểu rằng phía trước là thử thách sinh tử.

Khi trận đánh bắt đầu, tiếng súng vang lên giữa rừng già. Ông cùng đồng đội nhanh chóng vào vị trí, chiến đấu trong điều kiện vô cùng khó khăn.

Trong khoảnh khắc ấy, người lính không còn nghĩ đến bản thân, mà chỉ có một suy nghĩ duy nhất: chiến đấu để bảo vệ đồng đội, để hoàn thành nhiệm vụ.

Giữa làn khói súng và tiếng vang dội của chiến trường, tinh thần đoàn kết đã giúp họ vượt qua mọi hiểm nguy.

Những năm tháng chiến đấu ấy đã rèn luyện cho ông bản lĩnh vững vàng, ý chí kiên cường. Đó là quãng đời mà ông luôn tự hào khi nhắc lại.

Đến tháng 9 năm 1980, ông hoàn thành nghĩa vụ và xuất ngũ, trở về cuộc sống đời thường. Nhưng ký ức về những ngày tháng ở Bản Đôn vẫn luôn in đậm trong tâm trí.

Ông không kể nhiều về gian khổ, nhưng mỗi câu chuyện đều khiến người nghe cảm nhận được sự hy sinh thầm lặng của một thế hệ.

Câu chuyện của ông Vũ Đức Tái nhắc nhở chúng ta rằng:
Hòa bình hôm nay không phải là điều tự nhiên có được,
Mà là kết quả của những năm tháng chiến đấu gian khổ của những người lính như ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn