Vũ Gia Phong
Ngọn lửa không tắt giữa những ngày giông gió
Có những ngày tuổi trẻ của tôi không rực rỡ như tôi từng tưởng. Không phải những sân khấu lớn, không phải những tràng pháo tay, mà là những buổi tối ngồi một mình bên bàn học, lặng lẽ đối diện với những thất bại.
Tôi đã từng nghĩ mình sẽ bỏ cuộc.
Đó là khoảng thời gian mọi thứ dường như quay lưng: kết quả học tập sa sút, những dự định dang dở, và cả những lời nghi ngờ từ chính bản thân mình. Tôi nhìn bạn bè tiến về phía trước, còn mình thì loay hoay giữa những lựa chọn, như đứng giữa một cơn gió ngược không biết khi nào dừng lại.
Nhưng rồi, trong một buổi tối rất bình thường, tôi chợt nhận ra: nếu mình dừng lại, thì “ngọn lửa” trong mình sẽ tắt thật. Không ai có thể giữ nó ngoài chính mình.
Tôi bắt đầu lại, từ những điều nhỏ nhất. Mỗi ngày cố gắng thêm một chút, mỗi lần vấp ngã thì học cách đứng dậy nhanh hơn. Không còn so sánh với người khác, tôi chỉ tập trung vào việc trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình ngày hôm qua.
Có thể tôi chưa thành công, nhưng tôi đã không còn sợ thất bại.
Tuổi trẻ không phải là quãng thời gian hoàn hảo, mà là hành trình ta học cách cháy lên, dù trong mưa gió. Và tôi tin rằng, chỉ cần ngọn lửa ấy còn tồn tại, thì một ngày nào đó, nó sẽ soi sáng con đường của chính mình.



