Vũ Lê Thu Hương
Trong chiến dịch 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ, việc tiếp tế lương thực qua sông Thạch Hãn là một nhiệm vụ sinh tử. Giữa làn mưa bom bão đạn, những chiến sĩ vận tải phải bơi qua sông trong đêm tối để mang cơm nắm và đạn dược cho đồng đội đang bám trụ trong thành.
Có một tiểu đội nọ, sau nhiều ngày nhịn đói vì đường tiếp tế bị cắt đứt, cuối cùng cũng nhận được vài nắm cơm ít ỏi. Cả tiểu đội chỉ còn lại 4 người, ai cũng kiệt sức, môi khô nứt nẻ vì khói súng và cái nắng cháy da của miền Trung. Tiểu đội trưởng cầm nắm cơm trên tay, bẻ làm đôi định đưa cho người chiến sĩ trẻ nhất mới nhập ngũ được vài tháng. Nhưng cậu lính trẻ ấy lắc đầu, đẩy lại phía anh và nói:
"Anh ăn đi, anh còn phải chỉ huy anh em. Em còn trẻ, em chịu được."
Nắm cơm cứ thế được chuyền tay qua lại giữa 4 người đàn ông. Không ai nỡ ăn miếng to, ai cũng sợ mình ăn mất phần của đồng đội. Cuối cùng, họ quyết định chia nhỏ nắm cơm đó ra thành từng miếng tí xíu, đặt vào lòng bàn tay nhau như một báu vật. Họ ăn không chỉ để no bụng, mà để cùng nhau thề rằng: "Còn người là còn trận địa".
Ngay đêm hôm sau, trong một trận pháo kích dữ dội, người tiểu đội trưởng đã ngã xuống khi lấy thân mình che chắn cho cậu lính trẻ kia. Trong túi áo ngực của anh, người ta tìm thấy một mẩu lương khô đã nát vụn – anh vẫn chưa ăn, vẫn dành dụm để lại cho đồng đội nếu chẳng may bị bao vây tiếp.



