Vũ Thị Mến Thương- TDP Tân Mới
Chị Sáu sinh ra ở vùng Đất Đỏ, Bà Rịa. Ở cái tuổi mà bạn bè cùng trang lứa còn đang vô tư, thì chị đã mang trong mình một trái tim rực cháy lòng yêu nước.

Một đóa hoa lê ki ma giữa bão đạn
Chị Sáu sinh ra ở vùng Đất Đỏ, Bà Rịa. Ở cái tuổi mà bạn bè cùng trang lứa còn đang vô tư, thì chị đã mang trong mình một trái tim rực cháy lòng yêu nước. Mới 14 tuổi, dáng người nhỏ nhắn nhưng nhanh thoăn thoắt, chị đã gia nhập đội Công an xung phong. Người ta kể rằng, chị đi lại giữa lòng địch như một bóng ma, lúc thì giả làm người đi chợ, lúc lại trà trộn vào đám đông để nắm tình hình, rồi bất ngờ ra tay khiến quân giặc không kịp trở tay.
Thế nhưng, trong một trận đánh ác liệt năm 1950, chị không may sa vào tay giặc.
Bản lĩnh sắt đá trong ngục tối
Kẻ thù dùng đủ mọi cực hình, từ đánh đập đến dụ dỗ, nhưng thứ duy nhất chúng nhận được từ chị là cái nhìn khinh bỉ và sự im lặng thép. Sau đó, chúng đưa chị ra tòa án quân sự. Bạn có hình dung được không? Trước mặt những tên quan tòa thực dân đầy quyền lực, một cô gái chưa đầy 18 tuổi đã dõng dạc tuyên bố: "Yêu nước, chống bọn thực dân xâm lược không phải là tội!"
Vì lo sợ trước ảnh hưởng của chị, chúng quyết định đưa chị ra Côn Đảo để hành quyết – nơi được mệnh danh là "địa ngục trần gian".
Phút giây hóa thành bất tử
Buổi sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952 là một buổi sáng không thể nào quên. Khi bị giải ra pháp trường, chị Sáu không hề run sợ. Chị bước đi ung dung, đôi mắt bình thản ngắm nhìn biển trời quê hương. Chị còn dừng lại ngắt một nhành hoa dại, cài lên tóc mình như đi dạo chơi.
Khi tên đao phủ tiến lại định dùng băng đen bịt mắt, chị gạt đi và nói thẳng vào mặt hắn:
"Không cần bịt mắt tôi. Hãy để cho đôi mắt tôi được nhìn đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!"
Giây phút những họng súng đen ngòm chĩa về phía mình, chị không hát lời bi lụy. Chị hát bài Tiến quân ca. Tiếng hát của chị vút cao, át cả tiếng sóng biển, át cả nỗi sợ hãi cái chết. Khi loạt đạn vang lên, chị vẫn kịp hô vang lời chào cuối cùng dành cho Tổ quốc.
Chị Sáu nằm xuống khi tuổi đời đẹp nhất, nhưng hình ảnh người con gái với đóa hoa cài mái tóc, đứng hiên ngang trước họng súng quân thù đã trở thành một tượng đài bất tử. Cho đến tận bây giờ, người dân Côn Đảo vẫn truyền tai nhau những câu chuyện linh thiêng về chị, như một lời khẳng định rằng: Chị Sáu chưa bao giờ đi xa, chị vẫn luôn sống trong lòng đất mẹ.



