Vũ Văn Hiếu
Anh hùng liệt sĩ Vũ Văn Hiếu, Bí thư đầu tiên của Đặc khu ủy Khu mỏ Quảng Ninh, mãi mãi là tấm gương sáng ngời, một tượng đài bất tử về lòng trung thành vô hạn đối với Đảng, với giai cấp công nhân và đất nước Việt Nam anh hùng. Sinh ra tại vùng quê nghèo Nam Định, người thanh niên giàu nhiệt huyết ấy đã sớm hòa mình vào dòng chảy của giai cấp vô sản, đến với hầm mỏ Đông Triều, Hòn Gai để sống, thấu hiểu nỗi thống khổ của phu mỏ và âm thầm gieo những hạt giống cách mạng đầu tiên vào lòng đất mỏ. Với trí tuệ uyên bác, tư duy sắc sảo và trái tim rực lửa, ông đã tập hợp, tổ chức phong trào đấu tranh của hàng vạn thợ mỏ đòi quyền sống, quyền tự do, biến Quảng Ninh thành một pháo đài vững chắc của phong trào cách mạng những năm 1930. Chính vì sự hoạt động mạnh mẽ đó, ông trở thành cái gai trong mắt thực dân Pháp, bị chúng bắt giữ và đày đọa qua khắp các nhà tù khét tiếng như Hòn Gai, hỏa lò và cuối cùng là "địa ngục trần gian" Côn Đảo. Tại nơi tận cùng của sự tàn bạo, đối mặt với những ngón đòn tra tấn dã man làm biến dạng cơ thể, Vũ Văn Hiếu vẫn giữ vững ý chí thép, kiên cường lãnh đạo các cuộc đấu tranh của tù chính trị, dùng chính thân mình làm lá chắn che chở cho các đồng chí lãnh đạo khác của Đảng. Câu chuyện cảm động và bi tráng nhất lịch sử cách mạng chính là những giây phút cuối đời của ông trong hầm đá Côn Đảo vào năm 1943, khi biết mình sắp kiệt sức vì bệnh tật và đòn roi, ông đã cởi chiếc áo duy nhất đang mặc trên người trao lại cho đồng chí Lê Duẩn và thốt lên lời nhắn nhủ nghẹn ngào: "Hãy mặc áo này vào để sống mà tiếp tục chiến đấu cho Đảng", rồi thanh thản trút hơi thở cuối cùng khi trên người không còn tấc vải. Hành động hy sinh trao áo đầy cao cả của Vũ Văn Hiếu không chỉ là sự biểu hiện của tình đồng chí sâu nặng, mà đó là sự thăng hoa của lý tưởng cộng sản, nơi người chiến sĩ sẵn sàng dâng hiến chút hơi ấm cuối cùng của cuộc đời để bảo vệ hạt giống đỏ cho ngày mai chiến thắng. Khép lại cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy vinh quang của người con ưu tú đất mỏ, Vũ Văn Hiếu đã đi vào cõi vĩnh hằng nhưng linh hồn và lý tưởng của ông đã hòa vào từng vỉa than đen, rực cháy thành ngọn lửa soi đường cho thế hệ hôm nay luôn kiên định, dấn thân vì sự nghiệp xây dựng đất nước giàu mạnh.



