Vũ Văn Hiếu
Vũ Văn Hiếu (1907–1945), quê ở Hải Phòng, là một trong những đảng viên cộng sản thế hệ đầu, gắn bó trọn đời với sự nghiệp giải phóng dân tộc. Cuộc đời ông là biểu tượng cho ý chí kiên cường và tinh thần hi sinh của người chiến sĩ cách mạng trong những năm tháng đen tối nhất.
Ngay từ khi còn trẻ, Vũ Văn Hiếu đã tham gia phong trào công nhân và sớm tiếp thu tư tưởng cách mạng vô sản. Sau khi Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời (1930), ông trở thành một trong những cán bộ nòng cốt, tích cực hoạt động ở nhiều địa phương, đặc biệt là khu vực mỏ than Quảng Ninh – nơi phong trào công nhân phát triển mạnh nhưng bị đàn áp khốc liệt.
Trong quá trình hoạt động, ông bị thực dân Pháp bắt và đày ra Côn Đảo – nơi được mệnh danh là “địa ngục trần gian”. Tại đây, dù phải chịu tra tấn, lao dịch nặng nề, Vũ Văn Hiếu vẫn kiên quyết giữ vững khí tiết, tham gia tổ chức sinh hoạt Đảng trong tù, truyền bá lí tưởng cách mạng, cổ vũ tinh thần đấu tranh cho các tù nhân chính trị. Nhà tù không khuất phục được ông, trái lại còn trở thành “trường học cách mạng” do những người như Vũ Văn Hiếu xây dựng.
Sau khi được trả tự do, Vũ Văn Hiếu tiếp tục hoạt động không ngừng nghỉ. Ông từng giữ những trọng trách quan trọng như: Bí thư Xứ ủy Bắc Kỳ, Bí thư Khu mỏ Quảng Ninh. Ông có đóng góp lớn trong việc xây dựng tổ chức Đảng, chuẩn bị lực lượng chính trị cho cách mạng, lãnh đạo quần chúng đấu tranh chống thực dân – phong kiến.
Năm 1945, khi Cách mạng tháng Tám đang đến rất gần, Vũ Văn Hiếu lâm bệnh nặng và qua đời, chưa kịp chứng kiến ngày đất nước giành độc lập. Sự hi sinh của ông là nỗi tiếc thương lớn đối với cách mạng Việt Nam.



