Bài viết

Vũ văn Phù – Xóm Trai Tre – Phú Lạc

Ông Vũ văn Phù – Xóm Trai Tre – Phú Lạc Trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, có biết bao chàng trai đã gác lại tuổi xuân của mình để lên đường bảo vệ Tổ quốc. Một trong những con người như thế là ông Vũ Văn Phè, sinh ngày 12 tháng 11 năm 1949.

Thái Nguyên03/06/2026Chi đoàn THCS Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên (xã Phú Lạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGỌN LỬA TUỔI 21

Ông Vũ văn Phù – Xóm Trai Tre – Phú Lạc

Trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, có biết bao chàng trai đã gác lại tuổi xuân của mình để lên đường bảo vệ Tổ quốc. Một trong những con người như thế là ông Vũ Văn Phè, sinh ngày 12 tháng 11 năm 1949.

Sinh ra trong một gia đình có sáu anh em, nhưng đặc biệt hơn cả là có tới ba người con trai cùng khoác lên mình màu áo lính. Người anh cả, ông Vũ Khắc Lợi, lên đường từ năm 1965. Đến năm 1970, khi vừa tròn 21 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người – ông Vũ Văn Phè cũng tình nguyện nhập ngũ. Chỉ một năm sau đó, người em trai Vũ Đức Quang tiếp tục nối bước anh lên đường ra trận. Ba anh em, ba người lính – ba ngọn lửa cùng cháy lên vì Tổ quốc.

Ông được điều vào chiến trường B3 Tây Nguyên – nơi nổi tiếng với những trận đánh ác liệt, bom đạn dày đặc và muôn vàn gian khổ. Nhưng chính nơi ấy đã tôi luyện nên ý chí kiên cường của người lính trẻ.

Kỷ niệm mà ông không bao giờ quên chính là trận đánh đầu tiên trong đời lính – ngày 15 tháng 2 năm 1971. Khi ấy, cùng với đồng đội, ông đã dũng cảm chiến đấu và bắn cháy hai chiếc xe tăng của địch. Đó không chỉ là một chiến công, mà còn là dấu mốc đánh dấu sự trưởng thành của một chàng trai tuổi 21 – từ một người lính mới trở thành một chiến sĩ thực thụ.

Những năm tháng chiến đấu nơi rừng sâu Tây Nguyên không chỉ có bom đạn mà còn đầy rẫy bệnh tật. Năm 1973, sau khi bị sốt rét rừng, ông buộc phải rời quân ngũ. Ngày trở về, ông lại lặng lẽ tiếp tục một cuộc chiến khác – cuộc chiến với đói nghèo, với cuộc sống mưu sinh nơi quê nhà.

Không còn tiếng súng, không còn chiến trường, nhưng tinh thần của người lính năm xưa vẫn luôn cháy bỏng. Ông cần mẫn lao động, góp sức xây dựng quê hương, sống một cuộc đời giản dị mà đáng trân trọng.

Câu chuyện của ông Vũ Văn Phè không chỉ là ký ức về một thời “hoa lửa”, mà còn là bài học quý giá dành cho thế hệ hôm nay. Đó là bài học về lòng yêu nước, về tinh thần trách nhiệm và sự dũng cảm.

Các em học sinh thân mến, chúng ta được sống trong hòa bình hôm nay là nhờ sự hy sinh của biết bao thế hệ cha anh. Hãy biết trân trọng, cố gắng học tập và rèn luyện để xứng đáng với những “ngọn lửa tuổi 21” đã từng cháy hết mình vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn