Cựu chiến binh

Vũ Văn Sáu 1965

Hưng Yên21/12/2025Vũ Quỳnh Chi (Học sinh lớp: 7B Trường THCS Lương Thế Vinh,xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên.)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng đất nước còn quặn mình trong bom đạn chiến tranh, có biết bao người con đã gác lại ước mơ riêng, rời xa mái nhà thân yêu để lên đường bảo vệ Tổ quốc. Trong số những con người bình dị mà cao cả ấy, có ông của em – ông Vũ Văn Sáu, người đã rời nơi chôn rau cắt rốn khi vừa tròn mười tám tuổi để khoác lên mình màu áo lính. Hành trang của ông ngày ấy không có gì nhiều, chỉ là nụ cười lạc quan, trái tim yêu nước nồng nàn và ý chí chiến đấu vì độc lập, tự do của dân tộc.

Một buổi chiều mùa thu yên ả, gió khẽ lay những tán cây, từng chiếc lá vàng nhẹ nhàng rơi xuống sân. Em ngồi trong nhà, nhìn cảnh lá rơi mà thấy lòng mình bâng khuâng. Trong khoảnh khắc rảnh rỗi ấy, em chợt tò mò hỏi ông về những năm tháng chiến tranh: “Ngày ấy ông làm gì hả ông? Đi bộ đội có vất vả lắm không? Ông có sợ phải hy sinh không?”

Ông nhìn em, nhẹ nhàng tháo cặp kính đã sờn cũ, rồi chậm rãi kể bằng giọng trầm ấm, bình thản nhưng chứa đựng biết bao kỷ niệm. Ông nói rằng, năm ông vừa tròn mười tám tuổi, đó là năm 1983, ông lên đường nhập ngũ và huấn luyện trong ba tháng tại Tiên Yên – Ba Chẽ (Quảng Ninh). Sau đó, ông tiếp tục học tập khoảng mười tháng tại Trường Hạ sĩ quan Quảng Ninh, rồi được điều về Trung đoàn pháo mặt đất 459.

Cuối năm 1984, ông được Đảng giao cho một nhiệm vụ vô cùng quan trọng: trực chiến, giữ chốt tại biên giới Móng Cái – Quảng Ninh trong suốt sáu tháng. Đó là quãng thời gian gian nan và đầy thử thách, khi người lính luôn phải đối mặt với hiểm nguy, thiếu thốn và nỗi nhớ nhà da diết. Thế nhưng, bằng bản lĩnh và tinh thần trách nhiệm, ông đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao. Sáu tháng sau, ông trở về đơn vị cũ tiếp tục công tác cho đến tháng 6 năm 1986, ông xuất ngũ và sinh hoạt tại địa phương. Sau này, ông còn tích cực tham gia Hội Cựu chiến binhHội Cựu quân nhân, luôn giữ trọn tinh thần của một người lính Cụ Hồ.

Nghe ông kể chuyện, em cảm nhận rõ hơn một thời hoa lửa đã đi qua – thời của gian khổ, hy sinh nhưng cũng chan chứa lý tưởng và niềm tin. Em vô cùng tự hào khi có một người ông đã dành cả tuổi thanh xuân của mình để đổi lấy hòa bình hôm nay. Nhờ những con người như ông, thế hệ chúng em mới được sống trong những ngày yên bình, được cắp sách tới trường dưới bầu trời xanh không còn tiếng bom rơi, đạn nổ.

Em hiểu rằng, trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay là tiếp nối con đường cha ông đã đi bằng tri thức, lòng biết ơn và khát vọng cống hiến. Em hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện bản thân để trở thành người có ích, góp phần giữ gìn và xây dựng đất nước Việt Nam mãi mãi hòa bình

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn