Cựu chiến binh

Vũ Văn Truyền(1950)

Hưng Yên13/12/2025Vũ Minh Thư (Học sinh lớp:7A, Trường:THCS Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu chuyện khi nghe xong, em thấy lòng mình như lặng lại. “Thời hoa lửa” – thời kỳ mà bom đạn, hy sinh và lòng dũng cảm hòa vào nhau – đã để lại trong em nhiều suy nghĩ. Nhờ những câu chuyện ấy, em hiểu hơn rằng để có độc lập, tự do và hòa bình hôm nay, biết bao thế hệ cha ông đã phải trả giá bằng xương máu. Và em cảm thấy vô cùng tự hào khi trong gia đình mình cũng có một người đã từng đi qua những năm tháng ác liệt ấy – ông nội của em.

Ông em tên là Nguyễn Văn Truyền, sinh năm 1950. Năm 1966, khi vừa bước sang tuổi thanh xuân đẹp nhất, ông đã gác lại công việc của người nông dân nghèo, tạm biệt ruộng đồng quen thuộc để lên đường đánh giặc. Ông nói rằng thời điểm ấy, đất nước đang chìm trong khói lửa chiến tranh, ai cũng mong góp sức mình để bảo vệ Tổ quốc, và ông cũng vậy – ra đi với tinh thần gan dạ, mạnh mẽ và tràn đầy quyết tâm.

Những ngày đầu nhập ngũ, ông được huấn luyện cách cầm súng, cách di chuyển trong rừng, cách giữ mạng sống giữa bom đạn. Cuộc sống chiến trường đầy thiếu thốn: có những bữa cơm không đủ no, có những đêm lạnh buốt ông chẳng thể ngủ vì tiếng máy bay địch rít trên bầu trời. Vợ ông – bà nội em – tuy không trực tiếp cầm súng nhưng cũng âm thầm tìm hiểu về chiến tranh, về lịch sử, để hiểu và chia sẻ phần nào khó khăn ông đang trải qua.

Ông đã tham gia nhiều chiến dịch lớn: từ Tổng tiến công Mậu Thân 1968 cho đến Chiến dịch Hồ Chí Minh 1975. Mỗi trận đánh đều đầy hiểm nguy. Có lần, đơn vị của ông phải đối mặt với lực lượng địch đông gấp nhiều lần. Bom đạn nổ liên hồi, khói lửa bao phủ cả cánh rừng. Ông kể rằng lúc ấy, ai cũng xác định “có thể không trở về”, nhưng chẳng ai chùn bước. Nhờ sự đoàn kết và gan dạ, đơn vị của ông đã vượt qua và giành chiến thắng.

Sau ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, ông trở về quê hương trong niềm vui khôn tả của gia đình. Bỏ lại sau lưng những tháng ngày khói lửa, ông lại trở về làm người nông dân chất phác, tiếp tục cuộc sống bình dị nhưng ý nghĩa. Dù thời gian đã trôi qua, trong mắt em, ông vẫn luôn là người hùng – người đã có một thời tuổi trẻ rực cháy vì đất nước.

Mỗi lần nhìn thấy nụ cười hiền từ và bàn tay chai sạn của ông, em lại càng thêm tự hào. Nhờ ông và bao người lính khác mà chúng em được học tập trong hòa bình, được sống trong yên vui. Em tự nhủ phải cố gắng hơn nữa để xứng đáng với những hy sinh lớn lao của thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn