Vũ Xuân Thiều
Khi sưu tầm những câu chuyện về 12 ngày đêm lịch sử, tôi đặc biệt ấn tượng với tên tuổi Vũ Xuân Thiều. Tôi biết đến anh qua những bài viết, qua bức thư gửi gia đình trước ngày chiến đấu và qua những câu chuyện đồng đội kể lại về một phi công trẻ sẵn sàng đánh B-52 bằng bất cứ giá nào. Càng đọc, tôi càng cảm phục trước tinh thần chiến đấu đến phút cuối cùng của anh.
Vũ Xuân Thiều – “quả tên lửa thứ ba”
Khi sưu tầm những câu chuyện về 12 ngày đêm lịch sử, tôi đặc biệt ấn tượng với tên tuổi Vũ Xuân Thiều. Tôi biết đến anh qua những bài viết, qua bức thư gửi gia đình trước ngày chiến đấu và qua những câu chuyện đồng đội kể lại về một phi công trẻ sẵn sàng đánh B-52 bằng bất cứ giá nào. Càng đọc, tôi càng cảm phục trước tinh thần chiến đấu đến phút cuối cùng của anh. Vũ Xuân Thiều là một trong số ít phi công bay đêm được huấn luyện để đánh B-52 từ sớm. Trong thư gửi về gia đình, anh từng khẳng định quyết tâm: “bằng bất cứ giá nào cũng đánh”. Đêm 28/12/1972, anh nhận lệnh cất cánh từ sân bay Cẩm Thủy, Thanh Hóa. Trên bầu trời đầy nhiễu và máy bay hộ tống, anh vẫn kiên quyết tiếp cận mục tiêu. Hai quả tên lửa được phóng đi, chiếc B-52 trúng đạn. Sau đó, tín hiệu máy bay của anh biến mất. Từ sự kiện có thật ấy, đồng đội và nhân dân đã gọi anh là “quả tên lửa thứ ba” – một cách gọi thể hiện sự cảm phục và tiếc thương vô hạn đối với người phi công đã hiến dâng trọn vẹn tuổi xuân cho Tổ quốc. Câu chuyện về Vũ Xuân Thiều luôn khiến tôi xúc động sâu sắc. Anh không chỉ là một phi công anh hùng, mà còn là biểu tượng của lý tưởng sống cao đẹp: khi Tổ quốc cần, người lính có thể chấp nhận hy sinh tất cả. Nhắc đến anh, tôi nhớ đến một ngọn lửa tuổi trẻ cháy sáng giữa bầu trời Hà Nội tháng Chạp năm 1972.



