VŨ XUÂN THIỀU – CÁNH ÉN BẠC HÓA "TÊN LỬA THỨ BA" TRÊN BẦU TRỜI HÀ NỘI
Mỗi độ tháng Chạp về, khi những cơn mưa phùn se lạnh của mùa đông miền Bắc giăng lối, lòng người Việt Nam lại bồi hồi nhớ về những ngày đêm rực lửa của năm 1972 — chiến dịch "Điện Biên Phủ trên không". Giữa những ngày khói lửa ngút trời ấy, có một loài hoa không nở từ lòng đất, mà rực cháy giữa không trung bao la. Đó là "Hoa lửa" của lòng yêu nước, của tinh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh. Và một trong những bông hoa lửa rực rỡ, bi tráng nhất chính là người anh hùng phi công: Vũ Xuân Thiều.
1. Người con trai Hà Nội và ước mơ bay cao
Vũ Xuân Thiều sinh ra tại Nam Định nhưng lớn lên tại Thủ đô Hà Nội. Mang trong mình nét hào hoa, thanh lịch của người trai đất kinh kỳ, nhưng ẩn sâu bên trong dáng người thư sinh ấy lại là một ý chí sắt đá và một khát vọng cháy bỏng: được canh giữ bầu trời bình yên của Tổ quốc.
Năm 1965, khi đang là sinh viên xuất sắc của trường Đại học Bách khoa Hà Nội, anh đã gác lại bút nghiên, tình nguyện viết đơn lên đường nhập ngũ. Vượt qua những kỳ khám tuyển phi công vô cùng ngặt nghèo, anh được cử đi học lái máy bay chiến đấu MiG-21 tại Liên Xô. Trở về nước, anh gia nhập phi đội bay đêm của Trung đoàn Không quân Tiêm kích 927 — một trong những lực lượng "săn đêm" đầy quả cảm, mưu trí của Không quân Nhân dân Việt Nam.
2. Đêm 28/12/1972: Trận đánh lịch sử và quyết định bất tử
Trong chiến dịch 12 ngày đêm cuối năm 1972, đế quốc Mỹ đã tung "siêu pháo đài bay" B-52 hòng hủy diệt miền Bắc và đưa Thủ đô Hà Nội trở lại "thời kỳ đồ đá". Không quân ta, với lực lượng mỏng hơn đối phương gấp nhiều lần, đã kiên cường tìm mọi cách đánh thẳng vào những "pháo đài bay" được bảo vệ nghiêm ngặt.
Đêm ngày 28 tháng 12 năm 1972, Đại úy Vũ Xuân Thiều nhận lệnh xuất kích từ sân bay dã chiến Cẩm Thủy (Thanh Hóa). Chiếc MiG-21 của anh xé toạc màn đêm, lao vút lên bầu trời, hướng về phía vùng trời Sơn La – nơi một biên đội B-52 đang rầm rộ tiến vào xâm phạm không phận Tổ quốc.
DIỄN BIẾN TRẬN ĐÁNH QUẢ CẢM CỦA BIÊN ĐỘI SĂN ĐÊM:
• 21 giờ 41 phút: Ra-đa và sở chỉ huy thông báo mục tiêu, Vũ Xuân Thiều phát hiện dải nhiễu B-52 ở phía trước. Anh tăng tốc, khéo léo lách qua hàng rào hộ tống dày đặc của dàn máy bay tiêm kích F-4 bảo vệ.
• 21 giờ 52 phút: Anh áp sát mục tiêu ở cự ly gần và phóng quả tên lửa thứ nhất. Chiếc B-52 trúng đạn bốc cháy nhưng chưa rơi ngay, nó vẫn cố lết đi và xả bom. Anh dũng cảm bám riết và phóng tiếp quả tên lửa thứ hai.
Lúc này, do tốc độ tiếp cận quá cao và khoảng cách giữa chiếc MiG-21 của Vũ Xuân Thiều với chiếc B-52 của địch đã quá gần. Nếu thực hiện động tác kéo lái vòng tránh, anh sẽ bảo toàn được tính mạng, nhưng chiếc B-52 có thể sẽ tẩu thoát vào vùng trời tối và tiếp tục trút bom xuống đồng bào. Trong khoảnh khắc sinh tử chỉ tính bằng phần trăm giây, người anh hùng ấy đã không một chút do dự.
Anh đã nhấn ga tăng tốc, lao thẳng chiếc MiG-21 của mình vào con quái vật B-52. Một vầng lửa khổng lồ rực sáng cả vùng trời phía Tây Bắc. Vũ Xuân Thiều đã anh dũng hy sinh ở tuổi 27, độ tuổi đẹp nhất của đời người. Anh đã biến chính chiếc máy bay của mình thành "quả tên lửa thứ ba", dập tắt hoàn toàn sự sống của pháo đài bay địch, bảo vệ bình yên cho bầu trời Hà Nội.
3. Ngọn lửa bất tử truyền lại cho thế hệ mai sau
Hành động dũng cảm phi thường của Vũ Xuân Thiều không chỉ là nỗi khiếp sợ của không quân Mỹ lúc bấy giờ, mà còn là biểu tượng đỉnh cao của tinh thần cảm tử cho Tổ quốc quyết sinh. Anh ngã xuống, nhưng "hoa lửa" từ vụ nổ đêm ấy đã soi sáng cho niềm tin chiến thắng của quân và dân ta, góp phần buộc Mỹ phải ký Hiệp định Paris năm 1973, rút quân về nước.
Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, tên của anh được trân trọng đặt cho những ngôi trường, những con phố khang trang tại Thủ đô Hà Nội và nhiều tỉnh thành. Bức tượng bán thân và những kỷ vật giản dị của anh tại Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam vẫn ngày ngày kể cho các thế hệ trẻ nghe về một huyền thoại bay đêm, một cánh én bạc kiên cường.
Lời kết: Viết tiếp khát vọng từ ngọn lửa anh hùng
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tinh thần của Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Vũ Xuân Thiều vẫn luôn là một "ngọn lửa" rực cháy trong tim thế hệ trẻ hôm nay. Cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy vinh quang của anh chính là lời nhắc nhở sâu sắc nhất về lòng yêu nước, ý chí tự lực tự cường và khát vọng cống hiến trọn vẹn cho dân tộc.
Là thế hệ được sống trong độc lập, tự do, chúng tôi nguyện soi mình vào ngọn "hoa lửa" của thế hệ cha anh đi trước để không ngừng học tập, rèn luyện và cống hiến. Khát vọng của anh ngày xưa là canh giữ bảo vệ bầu trời, còn khát vọng của chúng tôi ngày nay là xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh, hùng cường, sánh vai với các cường quốc năm châu như Bác Hồ kính yêu hằng mong ước.
Vũ Xuân Thiều – Anh không mất đi, anh đã hóa thân vào mây trời Tổ quốc,
thành đóa hoa lửa bất tử cháy mãi với thời gian!



