Vua Lê Thánh Tông (2)
Lê Thánh Tông (tên húy là Lê Tư Thành) là vị Vua anh minh, lỗi lạc và có nhiều đóng góp vĩ đại nhất của triều đại nhà Hậu Lê, trị vì từ năm 1460 đến năm 1497, đưa Đại Việt vào thời kỳ thịnh trị bậc nhất trong lịch sử phong kiến.
Dù không trực tiếp tham gia khởi nghĩa, ông lại là một vị Vua chiến lược. Ông chú trọng xây dựng quân đội chính quy, rèn luyện quân sĩ tinh nhuệ, sẵn sàng bảo vệ và mở mang bờ cõi.
Năm 1471, Vua Lê Thánh Tông đích thân dẫn quân chinh phạt Chiêm Thành (Champa). Cuộc hành quân này diễn ra nhanh chóng, thần tốc và thắng lợi hoàn toàn, đánh bại vương quốc Chiêm Thành, mở rộng cương thổ về phía Nam đến tận đèo Cù Mông.
Về mặt đối nội, ông là một nhà cải cách vĩ đại. Ông ban hành Bộ Quốc Triều Hình Luật (còn gọi là Luật Hồng Đức), một bộ luật tiến bộ, bảo vệ quyền lợi của nhân dân, đặc biệt là phụ nữ, và củng cố chế độ quân chủ tập quyền.
Ông cũng là một nhà văn hóa lớn, lập ra Hội Tao Đàn và tự xưng là Tao Đàn Nguyên soái, sáng tác nhiều thơ ca, khuyến khích phát triển giáo dục và khoa cử, thúc đẩy văn hóa dân tộc.
Dưới triều Lê Thánh Tông, nhà nước Đại Việt đạt đến đỉnh cao về sức mạnh quân sự, sự ổn định chính trị và sự phát triển văn hóa, xã hội. Triều đại của ông được sử sách ca ngợi là thời kỳ "Hồng Đức Thịnh Trị" mẫu mực, đặt nền móng vững chắc cho sự phát triển của quốc gia.



