Vừa tròn mười tám
Những năm tháng chiến tranh gian khổ, ở một miền quê trung du có cô gái tên Mai. Vừa tròn mười tám tuổi, Mai đã tình nguyện tham gia đội thanh niên xung phong với mong muốn góp sức nhỏ bé cho đất nước. Mai cùng đồng đội làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên tuyến đường ra tiền tuyến. Công việc rất nặng nhọc: san lấp hố bom, chuyển đá, kéo gỗ, sửa cầu và dẫn đường cho xe đi trong đêm. Ban ngày bom đạn ác liệt, đêm đến mọi người lại lên đường làm việc không ngơi nghỉ. Mai nhỏ người nhưng rất nhanh nhẹn. Cô luôn là người có mặt đầu tiên mỗi khi có lệnh khẩn cấp. Mỗi lần đoàn xe đi qua đoạn đường tối, Mai cầm chiếc đèn dầu đứng bên vệ đường làm tín hiệu. Ánh đèn nhỏ sáng lên giữa đêm sâu hun hút như một bông hoa rực lửa. Vì thế, đồng đội gọi cô là “Hoa lửa nhỏ”. Một đêm mưa rét, con suối đầu nguồn dâng nước làm chiếc cầu tre tạm bị gãy. Nếu không sửa ngay, đoàn xe chở lương thực sẽ phải dừng lại. Mai cùng cả đội lội nước lạnh, khiêng tre, buộc dây, đóng cọc dựng lại cầu. Tay chân tê cóng, quần áo ướt sũng nhưng không ai bỏ cuộc. Gần sáng, cây cầu được sửa xong. Những chiếc xe chầm chậm lăn bánh qua cầu an toàn. Người lái xe cuối cùng quay lại giơ tay chào cảm ơn. Mai mỉm cười, nâng cao ngọn đèn đang cháy sáng trong màn sương sớm. Sau ngày hòa bình, Mai trở về quê làm ruộng, sống giản dị và khiêm nhường. Ít ai biết người phụ nữ hiền lành ấy từng là cô gái can trường giữa khói lửa chiến tranh. Câu chuyện hoa lửa thời xưa giúp chúng ta thêm trân trọng thế hệ cha anh đã hy sinh tuổi trẻ để giữ gìn độc lập, tự do cho quê hương đất nước.



