Vùng đất An Giang tự hào
Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc, vùng đất An Giang tự hào là nơi sinh ra người con ưu tú – Chủ tịch Tôn Đức Thắng (thường được gọi thân thương là Bác Tôn). Cuộc đời của Bác là một bản anh hùng ca về tinh thần yêu nước, đặc biệt là giai đoạn "hoa lửa" tại nhà tù Côn Đảo – nơi Bác đã biến "địa ngục trần gian" thành trường học cách mạng.
Đồng chí Tôn Đức Thắng (1888 - 2018), nguyên Chủ tịch Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, là một nhân vật lịch sử, một trong những nhà lãnh đạo nổi tiếng của Đảng, người đã gắn bó cả cuộc đời cho sự nghiệp cách mạng của nhân dân ta từ trước khi có Đảng.
Trước khi trở thành một nhà lãnh đạo lỗi lạc, Bác Tôn là một người thợ máy xuất sắc. Chính xuất thân từ giai cấp công nhân đã tôi luyện nên bản lĩnh thực tiễn và tính kỷ luật của Người. Ngày 20/4/1919, Bác đã tham gia cuộc phản chiến của lính thủy Pháp tại Biển Đen, ủng hộ Cách mạng Tháng Mười Nga. ông đã dũng cảm kéo cờ đỏ trên chiến hạm France, ủng hộ Cách mạng Tháng Mười Nga và phản đối sự can thiệp của Pháp tại đây, không chỉ thể hiện lòng dũng cảm mà còn minh chứng cho tinh thần quốc tế cao cả, đặt nền móng cho con đường cứu nước gắn liền với quyền lợi của giai cấp lao động.
Nhắc đến Bác Tôn là nhắc đến biểu tượng của sự kiên trung. Năm 1929, Bác bị thực dân Pháp kết án 20 năm khổ sai và đày ra Côn Đảo. Suốt 15 năm (1930 – 1945), Bác phải trải qua những phòng giam biệt lập, những hầm xay lúa nóng bức với chế độ lao dịch khắc nghiệt.
Tại đây, Bác đã thể hiện bản lĩnh của một "người anh cả". Bác không chỉ dùng kiến thức cơ khí để giúp anh em cải thiện kỹ thuật trong hầm xay lúa nhằm giảm bớt sự nhọc nhằn, mà còn là linh hồn của các phong trào đấu tranh trong tù. Bác cùng các đồng chí thành lập Chi bộ Đảng đầu tiên tại nhà tù Côn Đảo, biến nơi giam cầm thành trường học lý luận, giữ vững ngọn lửa cách mạng luôn cháy rực trong lòng mỗi người tù chính trị. Hình ảnh Bác Tôn sẵn sàng nhường cơm sẻ áo, nhận lấy phần việc nặng nhọc nhất về mình đã trở thành huyền thoại, khiến ngay cả kẻ thù cũng phải nể phục.
Sau ngày đất nước thống nhất, dù đứng trên cương vị Chủ tịch nước, Bác Tôn vẫn giữ trọn cốt cách của một "người thợ" bình dị giữa lòng Thủ đô. Trong những năm tháng hòa bình đầu tiên, người dân vẫn thấy một vị nguyên thủ quốc gia sống giản đơn trong ngôi nhà cũ, từ chối mọi đặc quyền xa hoa để sẻ chia khó khăn với nhân dân thời hậu chiến. Hình ảnh Bác tự tay sửa chữa xe đạp, mặc bộ quần áo kaki sờn vai hay đi đôi giày vải quen thuộc đã trở thành biểu tượng của đạo đức cách mạng thuần khiết. Với Bác Tôn, đất nước sum họp là niềm hạnh phúc lớn lao nhất, và danh vị Chủ tịch nước chỉ là trách nhiệm phụng sự, hoàn toàn không làm thay đổi bản chất chất phác, khiêm nhường vốn có của người con vùng đất An Giang.
Là sinh viên đang học tập tại vùng đất Tây Nam Bộ giàu truyền thống, soi mình vào tấm gương của Bác Tôn, chúng em nhận thấy trách nhiệm to lớn của mình. Câu chuyện về "thời hoa lửa" của Bác nhắc nhở chúng em rằng: Khó khăn của việc học tập hôm nay không thấm thía gì so với những cực hình mà cha ông đã trải qua. Tinh thần tự học, sự kiên trì và đức tính khiêm tốn của Bác chính là hành trang quý giá nhất để sinh viên chúng em tu dưỡng, rèn luyện kỹ năng nghề nghiệp và đóng góp sức trẻ cho quê hương.



