Anh hùng Lực lượng vũ trang

VŨNG RÔ TRONG TIM TÔI

Câu chuyện về anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Hồ Đắc Thạnh – Thuyền trưởng Tàu 41

Đắk Lắk07/04/2026Đoàn thanh niên xã Hòa Xuân (Đoàn xã Hòa Xuân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
VŨNG RÔ TRONG TIM TÔI

Tôi sinh ra và lớn lên ở Vũng Rô – vùng biển nhỏ nằm nép mình bên chân đèo Cả, nơi mỗi sớm mai, mặt trời như từ từ nhô lên từ mặt nước xanh biếc, soi sáng những mái nhà bên sườn núi. Lớn lên giữa những câu chuyện kể của ông bà, cha mẹ về một thời bom đạn, tôi vẫn luôn mang trong lòng niềm tự hào xen lẫn xúc động khi nghe đến hai tiếng “Bến Vũng Rô” – địa danh gắn liền với Đường Hồ Chí Minh trên biển, và tên tuổi người thuyền trưởng huyền thoại – Anh hùng Hồ Đắc Thạnh.

Hôm nay, nội dung tuyên truyền các câu chuyện lịch sử với chủ đề “Câu chuyện thời hoa lửa”, tôi xin được kể lại câu chuyện ấy – câu chuyện không chỉ của lịch sử dân tộc, mà còn là một phần máu thịt quê hương tôi, nơi bừng cháy ngọn lửa đỏ của niềm tin và lòng dũng cảm.

Hành trình vượt sóng – Vũng Rô những ngày lửa đạn

Anh hùng Hồ Đắc Thạnh sinh năm 1933 tại Thừa Thiên Huế, là người thuyền trưởng tài năng của Tàu 41 – con tàu thuộc “Đoàn tàu không số” trên tuyến Đường Hồ Chí Minh trên biển. Tháng 2 năm 1965, ông cùng đồng đội nhận nhiệm vụ đặc biệt: vận chuyển hơn 60 tấn vũ khí từ miền Bắc vào chi viện cho chiến trường Nam Trung Bộ, cập bến tại Vũng Rô – xã Hòa Xuân, vùng quê yên bình khi ấy còn nghèo khó nhưng nặng tình người.

Đêm 15 tháng 2 năm ấy, sóng biển gầm gào, gió thổi dữ dội. Giữa màn đêm, Tàu 41 âm thầm rẽ sóng tiến gần bờ. Trong bóng tối, những người dân Hòa Xuân Nam ( nay là Hòa Xuân) – những bà mẹ, người du kích, những thanh niên bí mật trong phong trào cách mạng – đang chờ sẵn. Họ không có vũ khí, chỉ có tấm lòng son sắt với Cách mạng. Tiếng người thì thầm giữa đêm: “Nhanh lên các anh ơi, trời sắp sáng rồi!”. Từng thùng gỗ, từng khẩu súng, bao đạn được chuyền tay nhau giấu kín trong hốc đá, rừng dừa, lòng suối. Không ai nghĩ đến hiểm nguy – chỉ sợ vũ khí không kịp tới tay chiến sĩ miền Nam. Nhưng rồi… Bí mật bị lộ. Kẻ địch phát hiện dấu vết, huy động máy bay, tàu chiến, bao vây Vũng Rô. Đạn bom trút xuống dữ dội, biển cả đỏ rực lửa. Giữa làn khói mịt mù, thuyền trưởng Hồ Đắc Thạnh bình tĩnh ra lệnh phá hủy con tàu, quyết không để vũ khí rơi vào tay địch. Con tàu nổ tung, bốc cháy đỏ rực – một cột lửa bừng sáng giữa biển đêm, mở đầu cho huyền thoại Bến Vũng Rô.

Con người – biểu tượng của lòng trung kiên

Sau khi phá tàu, ông cùng đồng đội vượt rừng, băng suối, tìm đường trở về căn cứ an toàn. Sau này, khi được hỏi, ông chỉ cười hiền và nói: “Tôi không tiếc tàu đâu. Chỉ sợ làm lộ đường, hỏng việc của cách mạng “Một câu nói giản dị mà khiến chúng tôi – những người cán bộ Đoàn – rưng rưng khi kể lớp em thơ nghe”. Đó là lời của người đã đặt lợi ích Tổ quốc lên trên cả mạng sống bản thân.

Sự kiện Tàu 41 bị đánh chìm ở Vũng Rô đã gây tiếng vang lớn, nhưng cũng từ đó, đường Hồ Chí Minh trên biển càng được củng cố, mở rộng. Những con tàu tiếp theo vẫn âm thầm ra khơi, vượt sóng, vượt bão, tiếp nối con đường mà những người như Hồ Đắc Thạnh đã mở ra bằng máu và lòng quả cảm.

Vũng Rô hôm nay – hoa vẫn nở trên sóng

Hơn nửa thế kỷ trôi qua, Vũng Rô hôm nay đã đổi thay nhiều. Những triền đá năm xưa giờ đã phủ xanh, những bến neo tàu tấp nập tiếng máy nổ.
Từ trên đỉnh Đèo Cả nhìn xuống, biển Vũng Rô lấp lánh như tấm gương xanh, ôm ấp bao kỷ niệm của một thời hoa lửa.

Giữa vùng biển ấy, tượng đài “Đường Hồ Chí Minh trên biển” sừng sững, uy nghiêm – như một lời nhắc nhở thiêng liêng về những con người đã nằm lại nơi này. Mỗi lần Đoàn viên thanh niên, học sinh đến thắp hương, chúng tôi đều kể cho các em nghe câu chuyện về người thuyền trưởng Tàu 41. Các em lặng im, ánh mắt long lanh nhìn ra biển. Có em khẽ hỏi tôi: “Chị ơi, sao mấy chú ngày xưa gan dạ vậy?” Tôi mỉm cười, đáp khẽ: “Vì các chú ấy yêu đất nước này hơn chính bản thân mình, em ạ.”

Lời của người kể – người con đất Vũng Rô

Là người con của Hòa Xuân, mỗi lần đứng trước biển, tôi đều thấy lòng mình dâng lên niềm tự hào lạ lùng. Biển hôm nay hiền hòa, nhưng dưới lớp sóng ấy là máu xương của bao con người. Những người lính đã hóa thân thành sóng, thành gió, thành từng cơn triều mát lành vỗ về quê hương.

Là một Bí thư Đoàn, tôi thấy mình có trách nhiệm kể lại câu chuyện ấy – không chỉ để tri ân, mà để gieo trong lòng ĐVTN, các em học sinh hạt giống của lòng yêu nước. Bởi chỉ khi hiểu được quá khứ, các em mới biết trân trọng hiện tại, và sống có ước mơ, có lý tưởng.

Kết – Ngọn lửa không tắt

“Câu chuyện thời hoa lửa” của tôi khép lại ở đây, nhưng ngọn lửa của lòng yêu nước thì chưa bao giờ tắt. Nó vẫn âm ỉ cháy trong mỗi trái tim người dân Hòa Xuân, trong tiếng sóng Vũng Rô ngày đêm vỗ bờ, và trong ánh mắt của thế hệ trẻ hôm nay.

Xin được cúi đầu trước Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Hồ Đắc Thạnh, người đã biến biển cả thành trang sử, biến ngọn lửa chiến tranh thành ngọn lửa bất tử của niềm tin và tự do. Và xin hứa – là người con của Hòa Xuân, tôi sẽ tiếp tục kể lại câu chuyện này cho nhiều thế hệ em thơ, để ngọn lửa ấy mãi cháy sáng – trên quê hương tôi, trên Tổ quốc tôi, Việt Nam./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn