Bài viết

Vùng ven Sài Gòn

Tây Ninh28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tổng công kích – tổng khởi nghĩa” diễn ra trong mùa xuân Mậu Thân 1968 khi địch còn trên 1 triệu quân và tiềm lực chiến tranh lớn. Sau cú choáng váng vì bị tập kích bất ngờ, địch tập trung toàn bộ sức mạnh phản công dữ dội. Do tương quan lực lượng chênh lệch quá lớn, nên các cánh quân dù tấn công vào nội đô với tinh thần quyết tử vẫn bị đẩy lùi dần ra vùng ven đô…

Vùng ven Sài Gòn suốt những tháng sau đợt 1 lúc nào cũng ầm ầm bom đạn. Mỹ đã sử dụng máy bay ném bom chiến lược B.52 để quét vòng quanh Sài Gòn. Phi vụ rải thảm đầu tiên trên đất Long An là Hựu Thạnh, Đức Hòa, sau đó là tất cả các vùng căn cứ ở Nam và Bắc lộ số 4. Khu vực dày đặc và ác liệt nhất là ven sông Vàm Cỏ Đông của Đức Hòa và Đức Huệ… Mặc dù vô cùng ác liệt nhưng đây cũng là thời kỳ sôi nổi nhất của vùng ven. Hòa trong tiếng sấm rền của bom B.52 và tiếng nổ đều đều của pháo địch là những tiếng hú dài của đạn pháo phản lực của quân giải phóng bắn vào các chốt Mỹ. Dưới ánh sáng đèn dù, từng đoàn dân công Long An ngược xuôi hối hả. Những đoàn đi vào mang theo súng đạn, những đoàn đi ra tải cáng thương binh. Đêm nào trên các cánh đồng vùng ven của hai phân khu Long An cũng có không dưới 500 dân công phục vụ bộ đội …

Giữa lúc đó, các phân khu được lệnh tấn công đợt 2 Mậu Thân vào nội đô Sài Gòn (diễn ra từ 5/5 đến 18/6/1968 với 2 cao điểm. Cao điểm 1 từ 5/5 đến 12/5, cao điểm 2 từ 25/5 đến 28/8); với yêu cầu đưa lực lượng càng sâu vào nội đô càng nhiều càng tốt. Các mục tiêu chiến lược bên trong sẽ đánh bằng pháo kích vì không còn lực lượng biệt động Thành.Tuy nhiên, một thực tế không thể phủ nhận được, trước sự phản kích ác liệt của địch, trước sự tổn thất lực lượng quân giải phóng khi tấn công vào nội đô Sài Gòn, niềm tin mãnh liệt của nhân dân vào thắng lợi trận “dứt điểm” không còn như lúc ban đầu nữa. Bị vây chặt, bị phản công, bị đẩy lùi dần ra vùng ven, tinh thần của bộ đội ít nhiều có khác trước. Một số người không chịu đựng nổi sự ác liệt của chiến tranh đã bỏ ngũ, thậm chí ra hàng giặc. Có cả cán bộ cấp cao mang theo kế hoạch tấn công đợt 2 ra đầu hàng. Cuộc tấn công đợt 2 của Mậu Thân không còn thế bí mật và bất ngờ. Các đồng chí chỉ huy các phân khu một mặt phải chấp hành mệnh lệnh, vừa vô cùng lo lắng trước trách nhiệm nặng nề đối với cấp trên và sinh mệnh của bộ đội. Dù vậy, các tiểu đoàn của Long An bước vào đợt 2 Mậu Thân vẫn trong tư thế: “Là thanh niên phải cầm súng chiến đấu, nếu phải hy sinh, sẵn sàng hy sinh trên đường phố Sài Gòn…”. Vẫn còn đó những đội quân cảm tử trước giờ xuất quân đã để lại đồ dùng cá nhân để mang thêm được nhiều đạn. Đội nữ pháo binh Long An đã lập được nhiều thành tích trong Mậu thân 1968, dù không ít tổn thất (đó là một điểm son của lực lượng vũ trang Long An, đã được Hội LHPN Long An tổ chức viết riêng quyển lịch sử Nữ pháo binh Long An – Kiến Tường)

Để đối phó trận tấn công đợt 2 của ta, Mỹ – ngụy biến Sài Gòn thành một trại lính. Một trận địa phòng ngự khá chắc chắn gồm hàng mấy chục tiểu đoàn lính Mỹ và lính ngụy Sài Gòn triển khai bố trí nhiều tầng, vây quanh thành phố. Đêm 5 rạng ngày 6/5/1968, tiếng súng tấn công đợt 2 của quân giải phóng vẫn nổ ra ở Sài Gòn nhưng chỉ có hướng Tây và hướng Nam, còn các hướng khác đã bị địch ngăn chặn từ vòng ngoài. Thị xã Tân An cũng được giao cho tiểu đoàn 504 tấn công nhưng các đơn vị cũng bị chặn lại ở phía Nam lộ 4, không sao vào được thị xã. Ở chiến trường Sài Gòn, nhiều trận đánh vô cùng ác liệt diễn ra trên cánh phía Tây Nam thành phố, kéo dài suốt từ sân bay Tân Sơn Nhứt đến cầu chữ Y…

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn