Anh hùng Lực lượng vũ trang

VƯỢT GIAN KHÓ DẪN ĐOÀN XE TĂNG – MỘT HÀNH TRÌNH KHÔNG THỂ DỪNG LẠI

Trong những năm tháng quân ngũ của ông Nguyễn Hữu Tùng, có nhiều công việc gắn với chuyên môn kỹ thuật, giảng dạy và tham mưu. Nhưng nếu hỏi đâu là nhiệm vụ khiến ông nhớ lâu nhất, ông thường nhắc đến chuyến dẫn một tiểu đoàn xe tăng vào chiến trường Quảng Trị để bàn giao.

Nghệ An12/08/2026Chi đoàn Quỳ Lăng (Đoàn xã Giai Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đó là một nhiệm vụ khác hẳn với công việc thường ngày của ông.

Trước đó, phần lớn thời gian công tác của ông gắn với các trường đào tạo ở miền Bắc. Ông đứng lớp, nghiên cứu chuyên môn, giảng dạy về thông tin và kỹ thuật cho cán bộ, chiến sĩ. Sau này, ông đảm nhiệm công tác Trợ lý kỹ thuật tham mưu tại Bộ Tham mưu Binh chủng Tăng thiết giáp.

Những công việc ấy đòi hỏi kiến thức và sự chính xác.

Nhưng chuyến đi Quảng Trị đòi hỏi thêm một điều nữa: khả năng tổ chức và sự kiên trì trong điều kiện khó khăn của chiến tranh.

Nhiệm vụ của ông là dẫn một tiểu đoàn xe tăng vào chiến trường để thực hiện việc bàn giao.

Nghe qua có vẻ chỉ là một nhiệm vụ vận chuyển.

Nhưng thực tế hoàn toàn không đơn giản.

Một tiểu đoàn xe tăng không phải là một phương tiện đơn lẻ có thể di chuyển một cách dễ dàng. Đó là cả một lực lượng gồm con người, phương tiện và những yêu cầu kỹ thuật đi kèm.

Người dẫn đoàn phải có trách nhiệm với cả hành trình.

Phải bảo đảm đoàn đi đúng hướng.

Phải phối hợp với những người cùng thực hiện nhiệm vụ.

Phải xử lý những khó khăn có thể phát sinh.

Và quan trọng nhất, phải đưa được đoàn đến nơi cần đến.

Trong điều kiện chiến tranh, việc di chuyển lực lượng và phương tiện lớn vào chiến trường càng có nhiều thử thách.

Không phải lúc nào đường đi cũng thuận lợi.

Không phải lúc nào phương tiện cũng hoạt động hoàn toàn như mong muốn.

Không phải lúc nào điều kiện thực tế cũng giống với kế hoạch ban đầu.

Nhưng một khi nhiệm vụ đã được giao thì không thể chỉ vì khó khăn mà dừng lại.

Đó là điều ông Nguyễn Hữu Tùng luôn ý thức.

Ông từng nói về cuộc đời mình bằng những khái niệm rất giản dị: xác định nhiệm vụ, hoàn thành tốt nhiệm vụ và kiên trì.

Ba điều ấy dường như đã theo ông trong suốt hành trình vào Quảng Trị.

Trước hết phải xác định rõ mình được giao việc gì.

Không được mơ hồ về mục tiêu.

Đoàn phải đi đâu?

Phải bàn giao cho ai?

Phải hoàn thành đến đâu?

Khi mục tiêu đã rõ thì phải tìm cách thực hiện.

Trong một nhiệm vụ tập thể, không thể chỉ dựa vào một người.

Mỗi thành viên đều có phần việc của mình.

Người phụ trách phải điều hành.

Người lái xe phải thực hiện.

Người làm kỹ thuật phải theo dõi.

Những người đi cùng phải phối hợp.

Tất cả tạo thành một tập thể cùng hướng về một mục tiêu.

Đó là lý do ông luôn coi trọng đồng đội.

Trong những hoàn cảnh khó khăn, sự hỗ trợ lẫn nhau có ý nghĩa rất lớn.

Có những lúc một người gặp khó khăn, người khác phải hỗ trợ.

Một vấn đề phát sinh không thể để mặc cho cá nhân tự giải quyết nếu nó ảnh hưởng đến cả đoàn.

Mỗi người phải có trách nhiệm với mình, nhưng đồng thời cũng phải có trách nhiệm với tập thể.

Đó là tinh thần ông đã học được trong quân đội.

Và trong chuyến đi Quảng Trị, tinh thần ấy càng trở nên cần thiết.

Đối với ông Tùng, đây cũng là lúc những kiến thức kỹ thuật được đưa ra khỏi môi trường giảng dạy để bước vào thực tế.

Những năm đứng lớp giúp ông hiểu về phương tiện và kỹ thuật.

Những năm làm tham mưu giúp ông có thêm kinh nghiệm về tổ chức công việc.

Nhưng thực tế luôn có những vấn đề mà sách vở không thể nói hết.

Vì vậy, người cán bộ phải biết vận dụng kiến thức một cách linh hoạt.

Không thể chỉ nhớ lý thuyết.

Phải hiểu thực tế.

Không thể chỉ nhìn vào một vấn đề riêng lẻ.

Phải nhìn cả nhiệm vụ chung.

Đó là cách ông tiếp cận chuyến đi.

Ông không coi mình là người duy nhất có thể giải quyết mọi việc.

Ông dựa vào tập thể.

Dựa vào kinh nghiệm của những người cùng thực hiện nhiệm vụ.

Dựa vào chuyên môn của mình.

Và quan trọng nhất là giữ cho mục tiêu cuối cùng không bị thay đổi.

Mục tiêu ấy là bàn giao được tiểu đoàn xe tăng cho chiến trường.

Trong ký ức của ông, chuyến đi là một công việc rất vất vả.

Nhưng điều đáng chú ý là ông không kể về sự vất vả ấy để than phiền.

Ông kể như một phần tự nhiên của đời lính.

Đã là người lính thì phải chấp nhận những lúc khó khăn.

Đã nhận nhiệm vụ thì phải cố gắng.

Không phải lúc nào hoàn cảnh cũng thuận lợi.

Không phải lúc nào công việc cũng đúng như mong muốn.

Nhưng nếu cứ chờ đến khi mọi thứ thuận lợi mới hành động thì sẽ không thể hoàn thành nhiệm vụ trong những thời điểm đặc biệt.

Đó chính là bản lĩnh của người lính.

Không phải không biết khó khăn.

Mà là biết khó khăn nhưng vẫn tiến lên.

Chuyến đi Quảng Trị cũng khiến ông hiểu rõ hơn về sự khác biệt giữa công việc ở hậu phương và công việc hướng về chiến trường.

Ở các trường đào tạo, ông có thể tập trung vào bài giảng.

Ở cơ quan tham mưu, ông có thể nghiên cứu một vấn đề kỹ thuật.

Nhưng khi dẫn đoàn xe tăng vào chiến trường, thời gian và điều kiện thực tế tạo ra áp lực lớn hơn.

Mọi việc phải được tiến hành nghiêm túc.

Mỗi người phải làm đúng trách nhiệm.

Không được để những khó khăn nhỏ làm ảnh hưởng đến mục tiêu lớn.

Đó là lúc phẩm chất “kiên trì” phát huy giá trị.

Kiên trì không phải là cố chấp.

Kiên trì là biết điều chỉnh cách làm nhưng không từ bỏ mục tiêu.

Nếu có khó khăn thì tìm cách giải quyết.

Nếu có vấn đề thì phối hợp.

Nếu chưa biết thì hỏi.

Nếu chưa làm được thì tiếp tục tìm cách.

Đó là tinh thần mà ông đã mang theo từ những năm còn trẻ.

Có thể nói, chuyến đi Quảng Trị là một bài kiểm tra thực tế đối với chính những phẩm chất ấy.

Một người có chuyên môn nhưng thiếu trách nhiệm sẽ khó hoàn thành nhiệm vụ.

Một người có trách nhiệm nhưng thiếu khả năng phối hợp cũng khó dẫn cả đoàn.

Một người có tinh thần nhưng thiếu kiên trì sẽ dễ nản khi gặp khó khăn.

Còn người biết kết hợp chuyên môn, trách nhiệm, phối hợp và kiên trì thì có thể đi đến cùng.

Ông Tùng đã lựa chọn cách thứ tư.

Trong suốt hành trình, điều quan trọng nhất đối với ông không phải là mình sẽ được đánh giá như thế nào.

Ông quan tâm đến việc đoàn xe tăng có hoàn thành nhiệm vụ hay không.

Đó là cách người lính nhìn công việc.

Không đặt cái tôi cá nhân lên trước nhiệm vụ.

Không coi việc hoàn thành nhiệm vụ là thành tích riêng.

Bởi đằng sau một nhiệm vụ tập thể là công sức của nhiều người.

Nếu bàn giao thành công, đó là thành quả chung.

Nếu có khó khăn, mọi người cùng chia sẻ.

Nếu có vấn đề, cùng nhau giải quyết.

Tinh thần ấy khiến những người trong đoàn gắn bó với nhau hơn.

Trong chiến tranh, sự gắn bó giữa những người cùng thực hiện nhiệm vụ có ý nghĩa rất lớn.

Có những người mới gặp nhau trước nhiệm vụ.

Có những người chưa từng làm việc cùng nhau.

Nhưng khi cùng đứng trong một đội hình, họ phải tin tưởng và hỗ trợ lẫn nhau.

Đó là điều mà môi trường quân đội rèn luyện.

Và cũng là một phần ký ức mà ông Tùng trân trọng.

Chuyến đi Quảng Trị vì thế không chỉ là câu chuyện về xe tăng.

Đó còn là câu chuyện về con người.

Về trách nhiệm.

Về sự phối hợp.

Về lòng tin giữa đồng đội.

Và về ý thức hoàn thành nhiệm vụ.

Nhìn lại từ nhiều năm sau, ông hiểu rằng mỗi người trong chiến tranh đều có một vị trí và một phần việc riêng.

Có người trực tiếp chiến đấu.

Có người bảo đảm hậu cần.

Có người làm thông tin.

Có người sửa chữa kỹ thuật.

Có người đào tạo.

Có người làm tham mưu.

Có người vận chuyển lực lượng và phương tiện.

Những công việc ấy khác nhau nhưng không tách rời.

Một lực lượng muốn hoạt động hiệu quả cần tất cả các bộ phận cùng hoàn thành phần việc của mình.

Ông Nguyễn Hữu Tùng đã đóng góp vào cuộc chiến theo cách ấy.

Không phải bằng những câu chuyện hào hùng về chiến công cá nhân.

Mà bằng việc hoàn thành những nhiệm vụ được giao.

Đối với ông, đó đã là một cách đóng góp cho đất nước.

Chuyến dẫn đoàn xe tăng vào Quảng Trị cũng cho thấy rõ hơn giá trị của người lính kỹ thuật.

Trong chiến tranh hiện đại, phương tiện quân sự chỉ phát huy tác dụng khi được bảo đảm về con người, kỹ thuật và tổ chức.

Một chiếc xe tăng không tự mình trở thành sức mạnh.

Đằng sau nó là cả một hệ thống con người.

Có người đào tạo.

Có người bảo đảm kỹ thuật.

Có người tổ chức.

Có người vận chuyển.

Có người trực tiếp sử dụng.

Và có những người chịu trách nhiệm đưa phương tiện đến đúng nơi cần thiết.

Ông Tùng đã từng đảm nhiệm một phần công việc như thế.

Đó là lý do chuyến đi ấy trở thành ký ức sâu sắc.

Nó cho ông thấy rằng những công việc mình làm ở hậu phương thực sự có mối liên hệ với chiến trường.

Kiến thức kỹ thuật không chỉ để giảng dạy.

Công tác tham mưu không chỉ nằm trên giấy.

Khi cần thiết, tất cả phải được chuyển thành hành động.

Và khi hành động, người lính phải chịu trách nhiệm với kết quả.

Đó là bài học ông mang theo sau chuyến đi.

Nhiều năm sau, khi kể lại cuộc đời mình, ông vẫn nhấn mạnh rằng con người trước hết phải biết xác định nhiệm vụ.

Một khi nhiệm vụ đã rõ thì phải kiên trì.

Có thể khó khăn.

Có thể vất vả.

Có thể phải vượt qua nhiều trở ngại.

Nhưng nếu đã nhận trách nhiệm thì phải cố gắng hoàn thành.

Đó không chỉ là bài học của riêng chuyến đi Quảng Trị.

Đó là nguyên tắc sống của ông.

Từ công việc giảng dạy đến công tác tham mưu.

Từ những ngày ở Tam Đảo, Vĩnh Yên đến hành trình vào Quảng Trị.

Từ nhiệm vụ chuyên môn đến những vấn đề của gia đình.

Ở đâu ông cũng cố gắng tìm cách giải quyết từng việc và hoàn thành phần trách nhiệm của mình.

Chuyến đi ấy cuối cùng cũng đi đến mục tiêu.

Tiểu đoàn xe tăng được đưa vào để thực hiện việc bàn giao cho chiến trường.

Với ông Tùng, đó là điều quan trọng nhất.

Không cần phải kể thêm.

Không cần phải tô đậm.

Một nhiệm vụ khó khăn đã được hoàn thành.

Và người lính có thể trở về với một điều giản dị: mình đã làm tròn phần việc được giao.

Nhưng chuyến đi ấy để lại trong ông nhiều hơn một kỷ niệm.

Nó trở thành minh chứng cho một quan niệm sống mà ông vẫn nhắc lại nhiều năm sau: trong bất cứ hoàn cảnh nào, trước hết phải xác định rõ nhiệm vụ, sau đó kiên trì thực hiện và cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ ấy.

Đó chính là cách ông Nguyễn Hữu Tùng đã đi qua những năm tháng chiến tranh.

Một người lính kỹ thuật.

Một người thầy.

Một cán bộ tham mưu.

Và trong một thời điểm đặc biệt, một người dẫn đoàn xe tăng vào vùng đất lửa Quảng Trị.

Không phải tất cả những người đóng góp cho chiến tranh đều đứng ở tuyến đầu.

Có những người đóng góp bằng tri thức.

Có những người đóng góp bằng kỹ thuật.

Có những người đóng góp bằng sự tổ chức và trách nhiệm.

Nhưng dù ở vị trí nào, điều quan trọng vẫn là hoàn thành nhiệm vụ chung.

Chuyến đi Quảng Trị đã giúp ông Nguyễn Hữu Tùng hiểu điều ấy sâu sắc hơn.

Và cũng từ đây, câu chuyện cuộc đời ông tiếp tục bước sang một dấu mốc mới: nhiệm vụ khó khăn nhất trong sự nghiệp – khi một người cán bộ kỹ thuật phải trực tiếp đối diện với những thử thách của chiến trường và tìm cách đưa đoàn xe tăng đến nơi bàn giao an toàn.

Audio / Lời kể nhân chứng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
VƯỢT GIAN KHÓ DẪN ĐOÀN XE TĂNG – MỘT HÀNH TRÌNH KHÔNG THỂ DỪNG LẠI | Câu chuyện thời hoa lửa