Người có công giúp đỡ cách mạng

VƯỢT MƯA BOM BẢO ĐẠN ĐƯA ĐỒNG ĐỘI QUA SÔNG

Đắk Lắk13/05/2026Nguyễn Như Ý (Khoa KHTN và CNTT)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN: VƯỢT MƯA BOM BẢO ĐẠN ĐƯA ĐỒNG ĐỘI QUA SÔNG

Những ngày cuối tháng mười năm ấy, bầu trời Quảng Trị chìm trong những cơn mưa xối xả. Nước từ thượng nguồn đổ về khiến dòng sông Thạch Hãn đục ngầu, cuộn xiết như muốn nuốt chửng mọi thứ. Nhưng đáng sợ hơn cả mưa lũ là tiếng bom đạn ngày đêm gầm rú trên bầu trời thành cổ.

Nguyễn Thị Thu khi ấy chỉ vừa tròn mười bảy tuổi. Cô gái nhỏ của vùng quê Triệu Phong có đôi mắt trong veo và nụ cười hiền như dòng sông quê hương ngày yên bình. Thu vừa cùng chàng trai tên Nguyễn Câu làm lễ dạm ngõ đơn sơ. Hai người chưa kịp tổ chức đám cưới thì chiến tranh ập đến.

Ông Câu lên đường vào Nam chiến đấu. Còn Thu ở lại quê nhà, cùng cha chồng là ông Nguyễn Con — một người chèo đò cào hến trên sông Thạch Hãn — tham gia phục vụ cách mạng. Chiếc đò nhỏ của gia đình từ đó trở thành phương tiện đưa bộ đội vượt sông vào thành cổ Quảng Trị.

Đêm nào cũng vậy, giữa màn mưa trắng trời và tiếng bom rít xé tai, Thu lặng lẽ chèo đò. Dòng nước dữ dội quất vào mạn thuyền, từng cơn sóng như muốn đánh lật con đò nhỏ bé. Trên bờ, pháo sáng lập lòe. Ngoài xa, tiếng đại bác nổ rung chuyển mặt đất.

Những người lính bước xuống đò phần lớn chỉ mới mười tám, đôi mươi. Có người còn mang theo cuốn sổ tay sinh viên, có người giọng Hà Nội còn chưa mất vẻ hồn nhiên. Họ cười với Thu rất trẻ trung:

– Khi nào hòa bình, chị nhớ ra Hà Nội chơi nhé!

Thu chỉ biết gật đầu rồi lặng lẽ chèo. Cô không dám nói nhiều, bởi trong lòng hiểu rằng chuyến đi này quá mong manh giữa bom đạn.

Có những đêm, bom rơi ngay giữa dòng sông. Nước tung trắng xóa. Tiếng kêu cứu hòa lẫn tiếng mưa khiến tim Thu thắt lại. Cô và cha chồng bất chấp nguy hiểm kéo từng người bị thương lên thuyền. Máu từ thân thể các chiến sĩ loang đỏ cả mặt nước.

Nhiều người trong số họ khi bị thương chỉ còn biết gọi:

– Mẹ ơi… mẹ ơi…

Tiếng gọi ấy ám ảnh Thu suốt cả cuộc đời.

Ngày qua ngày, con đò nhỏ đưa hàng ngàn chiến sĩ vượt sông. Nhưng điều khiến Thu đau lòng nhất là rất ít người quay trở lại. Những khuôn mặt trẻ trung từng ngồi trên mạn thuyền, từng cười nói với cô, rồi mãi mãi nằm lại nơi thành cổ đỏ lửa.

Một đêm mưa lớn, sau khi đưa một tốp lính sang bờ bên kia, Thu đứng lặng nhìn theo. Trong ánh pháo sáng nhập nhòe, những bóng người trẻ tuổi khuất dần giữa khói lửa chiến tranh. Bất chợt, cô thấy sống mũi cay xè. Không ai nói ra, nhưng tất cả đều hiểu có thể đó là lần cuối cùng họ nhìn thấy nhau.

Hơn năm mươi năm đã trôi qua, chiến tranh lùi xa nhưng ký ức về những chuyến đò năm ấy vẫn còn nguyên trong tâm trí người nữ du kích già. Bây giờ tóc đã bạc, trí nhớ có lúc nhớ lúc quên vì di chứng bom đạn, nhưng mỗi khi mùa mưa về, nghe tiếng nước sông Thạch Hãn cuộn chảy, bà Thu lại nhớ đến những người lính tuổi mười tám đôi mươi đã gửi lại tuổi xuân nơi thành cổ.

Và trong sâu thẳm trái tim mình, bà vẫn nhớ từng chuyến đò năm ấy — những chuyến đò chở theo lòng yêu nước, sự hi sinh và khát vọng hòa bình của cả một thế hệ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn