Khác

Vượt mưa bom bão đạn đưa đồng đội qua sông...

Vượt Mưa Bom Bão Đạn Đưa Đồng Đội Qua Sông

Gia Lai09/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước, dọc khắp những miền quê Việt Nam, nơi nào cũng in dấu sự hy sinh và lòng quả cảm của quân dân ta. Ở một vùng quê miền Trung có con sông lớn chia đôi hai bờ, ngày đêm hứng chịu biết bao trận bom dữ dội của kẻ thù. Con sông ấy vừa là tuyến đường vận chuyển quan trọng, vừa là nơi biết bao chiến sĩ đã ngã xuống để bảo vệ mạch máu giao thông cho tiền tuyến. Và chính tại nơi ấy đã diễn ra một câu chuyện khiến nhiều người mãi không quên – câu chuyện về anh Lâm, người chiến sĩ đã vượt mưa bom bão đạn để đưa đồng đội qua sông.

Đó là vào một đêm cuối đông năm 1972. Trời tối đen như mực, gió lạnh thổi hun hút từ mặt sông rộng lớn. Từng cơn mưa phùn rơi lất phất càng khiến không khí thêm buốt giá. Trong khu lán nhỏ bên bờ sông, tiểu đội thanh niên xung phong đang tranh thủ nghỉ ngơi sau nhiều ngày liên tục vận chuyển hàng hóa và bộ đội qua sông.

Bỗng một chiến sĩ liên lạc hớt hải chạy vào:

– Có người bị thương nặng ở bên này! Phải đưa sang trạm quân y bên kia sông ngay lập tức!

Mọi người lập tức bật dậy. Ngoài kia, tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời như báo hiệu một trận ném bom mới sắp bắt đầu. Ai cũng hiểu rằng vượt sông lúc này cực kỳ nguy hiểm. Chỉ cần một ánh đèn nhỏ hay một tiếng động mạnh cũng có thể khiến máy bay địch phát hiện.

Người bị thương là anh Hòa, một chiến sĩ công binh vừa tham gia sửa đường sau trận bom chiều hôm đó. Một mảnh đạn lớn găm vào vai khiến anh mất nhiều máu. Nếu không được cứu chữa kịp thời, tính mạng sẽ rất nguy hiểm.

Đồng chí đội trưởng nhìn mọi người rồi nói:

– Ai tình nguyện chèo thuyền đưa đồng đội qua sông?

Không chút do dự, anh Lâm bước lên:

– Để tôi đi!

Anh Lâm năm ấy mới hai mươi ba tuổi. Dáng người rắn rỏi, làn da rám nắng và đôi mắt luôn ánh lên vẻ cương nghị. Anh vốn là người quen thuộc với khúc sông này. Bao chuyến vận chuyển trong mưa bom đạn anh đều hoàn thành an toàn.

Đội trưởng nắm chặt vai anh:

– Nguy hiểm lắm. Máy bay địch đang quần thảo trên đầu.

Anh Lâm chỉ cười:

– Còn nước còn tát. Không thể để đồng đội chết được.

Chiếc thuyền gỗ nhỏ nhanh chóng được chuẩn bị. Mưa bắt đầu nặng hạt hơn, gió quất mạnh làm mặt sông nổi lên từng đợt sóng dữ. Anh Hòa được đặt nằm giữa thuyền, tấm áo bộ đội thấm đỏ máu.

Trước khi đi, anh Hòa nắm tay Lâm, giọng yếu ớt:

– Nếu nguy hiểm quá… cứ quay lại…

Anh Lâm lắc đầu:

– Đồng đội với nhau, sống chết có nhau. Tôi nhất định đưa cậu qua bờ bên kia.

Con thuyền lặng lẽ rời bến. Anh Lâm ghì chặt mái chèo, từng nhịp chèo mạnh mẽ đưa con thuyền tiến dần ra giữa dòng sông tối đen. Xa xa, tiếng pháo phòng không vọng lại từng hồi dữ dội.

Bất ngờ, từ phía chân trời xuất hiện ánh pháo sáng trắng lóa. Máy bay địch lao tới, tiếng động cơ rít lên xé tan màn đêm. Chỉ vài giây sau, những tiếng bom nổ rung chuyển mặt đất vang lên liên tiếp.

ẦM! ẦM! ẦM!

Mặt sông tung lên những cột nước khổng lồ. Con thuyền nhỏ chao đảo dữ dội. Nước tạt ướt đẫm người anh Lâm nhưng anh vẫn nghiến răng giữ chắc mái chèo.

Một quả bom rơi xuống cách thuyền không xa khiến sóng đánh mạnh làm chiếc thuyền suýt lật. Anh Hòa đau đớn rên lên:

– Lâm… quay lại đi…

– Không! Chúng ta sắp tới rồi!

Anh Lâm hét lớn giữa tiếng bom đạn.

Máy bay địch tiếp tục quần thảo trên đầu. Ánh pháo sáng quét trắng cả khúc sông. Anh Lâm hiểu rằng chỉ cần chậm thêm ít phút, cả hai có thể sẽ không còn cơ hội sống sót.

Anh tăng sức chèo. Đôi tay phồng rộp, máu rỉ ra vì ma sát với mái chèo gỗ. Gió lạnh buốt cắt da thịt nhưng anh không hề dừng lại. Trong đầu anh lúc ấy chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải cứu bằng được đồng đội.

Khi con thuyền chỉ còn cách bờ bên kia vài chục mét, một tiếng nổ cực lớn vang lên phía sau. Sức ép làm con thuyền nghiêng mạnh, nước tràn vào gần đầy khoang. Anh Lâm lập tức dùng chiếc nón tát nước ra ngoài rồi tiếp tục chèo.

Cuối cùng, sau gần một giờ vật lộn với bom đạn và sóng dữ, con thuyền cũng cập bến an toàn.

Những chiến sĩ quân y lập tức chạy tới đưa anh Hòa vào trạm cứu chữa. Trước khi được khiêng đi, anh Hòa nắm chặt tay Lâm, đôi mắt đỏ hoe:

– Cảm ơn cậu… nếu không có cậu…

Anh Lâm chỉ cười nhẹ:

– Chúng ta là đồng đội mà.

Nói rồi anh ngồi phịch xuống bờ sông. Đôi tay anh rớm máu, khuôn mặt tái nhợt vì kiệt sức. Nhưng trong ánh mắt ấy lại ánh lên niềm vui và sự thanh thản.

Rạng sáng hôm sau, trận bom kết thúc. Khúc sông trở lại yên tĩnh như chưa từng trải qua đêm kinh hoàng. Người dân trong vùng kể cho nhau nghe về chuyến vượt sông đầy quả cảm của anh Lâm. Từ đó, câu chuyện “Vượt mưa bom bão đạn đưa đồng đội qua sông” được truyền đi khắp đơn vị như một biểu tượng đẹp của tình đồng chí, đồng đội trong chiến tranh.

Nhiều năm sau, khi đất nước đã hòa bình, những người lính năm xưa mỗi lần gặp lại vẫn nhắc về đêm vượt sông ấy với niềm xúc động sâu sắc. Họ hiểu rằng chính tình yêu thương, lòng dũng cảm và sự hy sinh của biết bao con người bình dị đã làm nên sức mạnh cho dân tộc Việt Nam trong những năm tháng thời hoa lửa.

Câu chuyện ấy không chỉ nhắc nhở thế hệ hôm nay về sự khốc liệt của chiến tranh mà còn giúp chúng ta hiểu hơn giá trị của hòa bình. Đằng sau cuộc sống yên bình hôm nay là biết bao máu xương, nước mắt và những con người sẵn sàng đánh đổi cả tính mạng để cứu lấy đồng đội, bảo vệ Tổ quốc.

Và hình ảnh người chiến sĩ trẻ chèo con thuyền nhỏ lao giữa mưa bom bão đạn năm nào sẽ mãi là ngọn lửa đẹp của lòng yêu nước và tình đồng đội thiêng liêng trong trái tim mỗi người Việt Nam."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn