Khác

Vượt mưa bom bão đạn đưa đồng đội qua sông

Bài viết kể về nữ du kích Nguyễn Thị Thu ở Quảng Trị, người khi mới 17 tuổi đã tham gia lực lượng địa phương và cùng gia đình dùng đò đưa bộ đội vượt sông Thạch Hãn trong những ngày chiến sự ác liệt năm 1972. Giữa mưa lũ và hiểm nguy, những chuyến đò thầm lặng đã góp phần hỗ trợ chiến trường. Câu chuyện là ký ức xúc động về lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và sự cống hiến của những người dân bình dị trong thời chiến.

Quảng Ninh08/02/2026Đoàn phường Cẩm Phả (Đoàn phường Cẩm Phả)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vượt mưa bom bão đạn đưa đồng đội qua sông

Những ngày cuối tháng 10, khi những cơn mưa dồn dập đổ xuống miền Trung, ruộng đồng Quảng Trị lại mênh mang nước lũ, dòng Thạch Hãn cuộn đục và chảy xiết. Với nhiều người, đó chỉ là mùa mưa quen thuộc. Nhưng với nữ du kích Nguyễn Thị Thu (71 tuổi, xã Triệu Phong, Quảng Trị), mỗi mùa mưa về lại gợi lên ký ức không thể nào quên của hơn nửa thế kỷ trước — những ngày tháng chiến tranh khốc liệt nơi thành cổ.

Khi ấy, mưa không chỉ từ trời rơi xuống mà còn có cả tiếng bom đạn dội về. Đất trời rung chuyển, khói lửa phủ kín không gian. Trên mảnh đất nhỏ bé ấy, biết bao chiến sĩ đã chiến đấu với tất cả lòng quả cảm. Máu, mồ hôi và nước mắt của họ đã hòa vào từng tấc đất, tạo nên một trang sử bi tráng.

Mùa hè đỏ lửa năm 1972, bà Thu vừa tròn 17 tuổi. Ở độ tuổi đẹp nhất của đời người, thay vì sống những tháng ngày học tập và mơ mộng, bà đã xung phong tham gia lực lượng du kích địa phương. Cũng trong thời gian đó, bà nên duyên với ông Nguyễn Câu — chàng trai cùng tuổi, con của một gia đình làm nghề cào hến trên sông Thạch Hãn. Hai người chỉ mới kịp làm lễ dạm ngõ đơn sơ, chưa kịp tổ chức đám cưới thì chiến sự bùng nổ. Ông Câu lên đường vào chiến trường miền Nam, còn bà Thu ở lại quê nhà, cùng bố chồng tiếp tục làm nhiệm vụ hỗ trợ bộ đội.

Phương tiện của gia đình khi ấy là một chiếc đò nhỏ — tưởng chừng chỉ để mưu sinh — lại trở thành phương tiện quan trọng giúp các chiến sĩ vượt sông tiếp cận thành cổ. Công việc diễn ra chủ yếu vào ban đêm để tránh sự phát hiện. Mỗi chuyến đò là một lần đối mặt với hiểm nguy: nước sông dâng cao, dòng chảy mạnh, phía trên là tiếng nổ vọng lại không ngớt. Nhưng với bà và những người dân bám trụ, nỗi sợ dường như nhường chỗ cho quyết tâm.

Bà Thu nhớ lại rằng phần lớn những người được đưa qua sông khi đó còn rất trẻ — nhiều người mới rời giảng đường, tạm gác ước mơ cá nhân để lên đường bảo vệ Tổ quốc. Họ mang theo ba lô, ánh mắt kiên định và lời chào vội trước khi con đò rời bến. Có những đêm, chuyến đò nối tiếp chuyến đò, không nghỉ. Ai cũng hiểu nhiệm vụ cấp bách đến mức không thể chậm trễ.

Do ảnh hưởng của chiến tranh, ký ức của bà nay không còn trọn vẹn. Có những chuyện bà nhớ, có những chuyện đã nhòe đi theo năm tháng. Nhưng hình ảnh những chuyến đò đêm, tiếng gọi nhau trong mưa gió, sự khẩn trương và tình đồng đội thì vẫn còn nguyên trong tâm trí. Điều khiến bà trăn trở nhất là rất nhiều người đã lên đò sang sông, nhưng không phải ai cũng có dịp trở lại.

Sau chiến tranh, cuộc sống dần hồi sinh. Dòng Thạch Hãn hôm nay vẫn chảy, nhưng hiền hòa hơn. Những bến sông năm xưa giờ yên bình, trẻ nhỏ nô đùa, thuyền ghe qua lại mưu sinh. Ít ai biết rằng nơi đây từng là tuyến vượt sông đầy thử thách, gắn với lòng dũng cảm thầm lặng của những người dân như bà Thu.

Câu chuyện của bà không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là lát cắt chân thực về sự hy sinh và tinh thần trách nhiệm của thế hệ đi trước. Đó là minh chứng cho lòng yêu nước, cho sự kiên cường của con người Quảng Trị trong những năm tháng gian khó — những con người bình dị nhưng đã góp phần làm nên lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn