Vượt qua hàng ngàn con dốc dựng đứng, vách đá sắc nhọn.
Mùa xuân năm ấy, khi cuộc kháng chiến bước vào giai đoạn quyết liệt, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Đảng và Bác Hồ, chàng thanh niên Bàn Văn Viên tạm biệt người thân, xếp lại bút nghiên và nương rẫy để lên đường nhập ngũ. Hành trang mang theo chỉ vỏn vẹn chiếc ba lô con cóc, đôi dép cao su đúc và một bầu máu nóng kiên cường của người con miền núi.
Đơn vị của ông nhận lệnh vượt dãy Trường Sơn tiến sâu vào chiến trường phía Nam. Đó là chuỗi ngày "nếm mật nằm gai" đúng nghĩa:
Vượt qua hàng ngàn con dốc dựng đứng, vách đá sắc nhọn.
Lội qua những dòng suối xoáy xiết dưới những cơn mưa rừng thối đất thối cát.
Đối mặt với những cơn sốt rét rừng hành hạ làm người gầy rộc, đôi chân run rẩy.
"Đường Trường Sơn ngày ấy đúng nghĩa là 'tọa độ lửa'. Bom B-52 rải thảm, pháo kích cày xới nát cả vạt rừng. Nhưng kỳ lạ lắm, cứ nghe tiếng đạn pháo rống lên xa xa, nhìn đoàn quân trùng trùng điệp điệp bước tiếp, đôi chân mình lại tự đập đất mà đi. Hồi đó trẻ lắm, chỉ duy nhất một niềm tin: Phải đánh đuổi bằng sạch quân xâm lược để mang lại bình yên cho bản làng." — Ông Bàn Văn Viên bồi hồi nhớ lại.



