Cựu chiến binh

Vượt sông bằng bè tre

Đến bây giờ, mỗi khi nghe tiếng nước chảy qua ghềnh đá, tôi lại nhớ đêm vượt sông năm ấy. Đó là một trong những lần hành quân mà tôi hiểu thế nào là sức mạnh của lòng tin và tình đồng đội.

Nghệ An26/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Vượt sông bằng bè tre

Đến bây giờ, mỗi khi nghe tiếng nước chảy qua ghềnh đá, tôi lại nhớ đêm vượt sông năm ấy. Đó là một trong những lần hành quân mà tôi hiểu thế nào là sức mạnh của lòng tin và tình đồng đội.

Hôm ấy, đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ sang bờ bên kia trước khi trời sáng để tiếp tục cơ động. Cây cầu gần nhất đã bị đánh hỏng từ trước. Muốn sang sông chỉ còn cách dùng bè tre.

Chiều xuống rất nhanh. Mấy anh em dân công và bộ đội vào rừng chặt những cây tre già, róc cành rồi buộc thành từng bè bằng dây mây. Ai cũng làm thật khẩn trương nhưng không gây tiếng động lớn. Trên bầu trời, lâu lâu lại nghe tiếng máy bay vọng từ xa.

Khi chiếc bè đầu tiên hoàn thành, tôi bước đến thử. Nó chòng chành theo dòng nước khiến tim tôi đập mạnh. Một đồng chí lớn tuổi hơn vỗ vai tôi, cười nhỏ:

“Đừng nhìn xuống nhiều. Tin vào đồng đội, rồi sẽ sang.”

Lời động viên ấy theo tôi suốt cả đêm.

Nước sông mùa ấy chảy xiết. Chúng tôi chia nhau lên từng bè, mang theo ba lô, súng đạn và những túi gạo được bọc kín. Người cầm sào đứng ở đầu bè, người chèo ở phía sau, tất cả phối hợp thật nhịp nhàng.

Chiếc bè rời bờ.

Ban đầu nước khá êm, nhưng ra giữa dòng thì dòng chảy mạnh hẳn lên. Bè bị đẩy lệch khỏi hướng đã định. Người cầm sào lập tức hô thật khẽ để mọi người cùng giữ thăng bằng.

Không ai nói to.

Không ai hoảng loạn.

Chỉ có tiếng nước vỗ vào thân tre và tiếng sào cắm xuống lòng sông.

Có lúc bè nghiêng mạnh, nước tràn lên mặt tre. Tôi ôm chặt khẩu súng trước ngực, vừa giữ mình vừa giữ ba lô khỏi trôi. Một đồng đội ngồi cạnh đưa tay đỡ lấy vai tôi.

“Bình tĩnh.”

Chỉ hai tiếng ấy thôi mà tôi thấy lòng mình vững lại.

Gần đến bờ bên kia, bè mắc vào một bụi cây ven sông. Mọi người cùng nhẹ nhàng gỡ ra để tránh gây tiếng động. Khi đặt chân lên bờ, tôi quay lại nhìn dòng sông tối đen phía sau mà thấy như vừa đi qua một thử thách lớn.

Nhưng công việc chưa dừng ở đó.

Chúng tôi lại quay bè trở về để đón những tổ tiếp theo.

Cứ thế, hết chuyến này đến chuyến khác, cho đến khi toàn đơn vị sang sông an toàn.

Điều khiến tôi xúc động nhất là hình ảnh bà con địa phương lặng lẽ đứng trong bóng tối hỗ trợ chúng tôi. Có người mang thêm dây mây để buộc bè. Có người chỉ chỗ nước cạn. Có người chỉ khẽ gật đầu rồi lại trở về với công việc của mình.

Họ không cần những lời cảm ơn dài dòng.

Họ chỉ mong bộ đội đi trọn con đường phía trước.

Nhiều năm sau, tôi có dịp trở lại nơi ấy. Dòng sông vẫn chảy như xưa, nhưng hai bên bờ đã có cây cầu vững chãi. Đứng trên cầu nhìn xuống, tôi lại nhớ những chiếc bè tre mộc mạc năm nào.

Chúng không chỉ đưa chúng tôi qua một dòng sông.

Chúng còn chở theo niềm tin, sự mưu trí và tình quân dân gắn bó trong những năm tháng gian khó của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Vượt sông bằng bè tre | Câu chuyện thời hoa lửa