Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Vượt Sông Thạch Hãn Vào Thành Cổ

Năm 1972, Nguyễn Cảnh Lương mới tròn 20 tuổi. Từ Nghệ An, ông vượt Trường Sơn vào chiến trường Quảng Trị, trở thành chiến sĩ của Sư đoàn 308. Đêm vượt sông Thạch Hãn là ký ức không bao giờ phai trong đời người lính ấy. Pháo địch bắn như mưa. Nước sông đen ngòm. Đồng đội trúng đạn, rơi xuống sông ngay trước mắt. Không kịp cứu. Không kịp khóc. Chỉ còn biết cắn răng bơi tiếp, vì nếu dừng lại là chết. Vào đến Thành cổ, mặt đất rung lên không ngừng. Hầm sập rồi lại đào. Có lúc ông bắn hết chục quả B4

04/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, Nguyễn Cảnh Lương mới tròn 20 tuổi. Từ Nghệ An, ông vượt Trường Sơn vào chiến trường Quảng Trị, trở thành chiến sĩ của Sư đoàn 308. Đêm vượt sông Thạch Hãn là ký ức không bao giờ phai trong đời người lính ấy.

Pháo địch bắn như mưa. Nước sông đen ngòm. Đồng đội trúng đạn, rơi xuống sông ngay trước mắt. Không kịp cứu. Không kịp khóc. Chỉ còn biết cắn răng bơi tiếp, vì nếu dừng lại là chết.

Vào đến Thành cổ, mặt đất rung lên không ngừng. Hầm sập rồi lại đào. Có lúc ông bắn hết chục quả B40 để chặn xe tăng địch, sau đó ngất đi vì kiệt sức. Khi tỉnh dậy, phần ăn duy nhất là một chiếc bánh lương khô nhỏ. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, đó là thứ ngon nhất trần đời.

Những người lính trẻ không nghĩ đến sống chết. Họ chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải giữ Thành cổ, bởi đó không chỉ là một vị trí quân sự, mà là biểu tượng, là bàn đàm phán, là danh dự của cả dân tộc.

Giờ đây, khi đã là một cựu chiến binh tóc bạc, ông Lương thường kể lại cho con cháu nghe: “Hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Nó được đổi bằng máu, nước mắt và tuổi trẻ của biết bao con người - trong đó có những đứa con Quảng Trị mãi mãi không trở về.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn