Bài viết

Vượt thác ghềnh đưa pháo lên cao

Những ngày đầu của Chiến dịch Điện Biên Phủ, núi rừng Tây Bắc không chỉ là địa hình hiểm trở, mà còn là thử thách khắc nghiệt đối với từng bước chân người lính. Con đường đưa pháo vào trận địa không phải là đường… mà là dốc đá, suối sâu, thác ghềnh nối tiếp nhau. Vậy mà, những khẩu pháo nặng hàng tấn vẫn phải được đưa lên cao.

Hà Tĩnh24/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một đơn vị pháo binh, chiến sĩ trẻ tên Bình lần đầu tham gia nhiệm vụ kéo pháo. Khi nhìn thấy khẩu pháo trước mặt, anh không khỏi sững lại:

— Làm sao… đưa cái này lên núi được?

Người chỉ huy chỉ vào sợi dây thừng:
— Bằng tay… và bằng lòng người.

Câu nói giản dị, nhưng khiến Bình hiểu: không có con đường nào dễ dàng ở đây.

Hành trình bắt đầu từ một con suối cạn. Nước chảy xiết, đá trơn trượt. Mỗi bước đi phải dò từng chút.

— Giữ chắc! — tiếng hô vang lên.

Hàng chục người cùng kéo. Dây thừng căng lên, từng bước một, khẩu pháo nhích dần qua dòng nước.

Bình trượt chân, suýt ngã. Một bàn tay kịp giữ lại:
— Cẩn thận!

Anh gật đầu, siết chặt dây. Lần này, anh bước chắc hơn.

Qua suối là dốc cao. Đất nhão vì mưa, chân lún sâu. Có đoạn dốc dựng đứng, phải đóng cọc, buộc dây, từng chút một kéo pháo lên.

Tiếng hô nhịp nhàng:
— Một… hai… kéo!

Mồ hôi hòa với mưa. Bùn bám kín quần áo. Có người kiệt sức, nhưng không ai bỏ cuộc.

Bình thở dốc:
— Nặng quá…

Người bên cạnh cười:
— Nặng thì nhiều người cùng gánh!

Câu nói ấy khiến anh như có thêm sức lực.

Đêm xuống, họ vẫn tiếp tục. Ánh đuốc lập lòe soi con đường đầy đá và bùn. Tiếng kéo pháo hòa cùng tiếng suối, nghe như một bản nhạc của núi rừng.

Có lúc, pháo trượt xuống, cả đơn vị phải dồn sức giữ lại.

— Giữ! Không được để tuột!

Tiếng hô vang lên, dồn dập. Cuối cùng, khẩu pháo cũng đứng lại, như một chiến binh vừa vượt qua thử thách.

Sau nhiều ngày đêm, pháo đã lên tới vị trí trên cao, nhìn xuống lòng chảo Điện Biên Phủ.

Bình đứng lặng, nhìn lại con đường vừa đi qua. Những dấu chân, những vết trượt, những đoạn dây còn in trên đất.

Anh khẽ nói:
— Không chỉ là kéo pháo… mà là kéo cả ý chí lên núi.

Người chỉ huy gật đầu:
— Và từ đây… lịch sử sẽ bắt đầu.

Khi pháo nổ, cả thung lũng rung chuyển. Không ai còn nhớ đến những ngày gian khổ đã qua, chỉ biết rằng mỗi viên đạn bắn ra đều mang theo mồ hôi, công sức và niềm tin của biết bao con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn