Vượt vòng vây
Tuổi 20 là tuổi ăn tuổi ngủ có khác, khoảng hơn 5 h ngày 22/2/1979, tự nhiên giật mình tỉnh dậy đang định thần mình đang ở đâu thì nghe thấy tiếng sột soạt liền hô khẽ thì nghe tiếng việt tả lời: tôi đây, ôi quân ta rồi, chúng rồi tiến lại gần nhau và giới thiệu đồng đội tên Thuyền quê thủy nguyên Hải Phòng. Sau đó chúng tôi luồn tiếp xuống khe một đoạn thì gặp suối, ngồi nghỉ uống nước. Trời dần sáng chúng tôi định hướng và quyết định: hướng thị xã Cao Bằng thẳng tiến. Sau đó chúng tôi đi ngược
Tuổi 20 là tuổi ăn tuổi ngủ có khác, khoảng hơn 5 h ngày 22/2/1979, tự nhiên giật mình tỉnh dậy đang định thần mình đang ở đâu thì nghe thấy tiếng sột soạt liền hô khẽ thì nghe tiếng việt tả lời: tôi đây, ôi quân ta rồi, chúng rồi tiến lại gần nhau và giới thiệu đồng đội tên Thuyền quê thủy nguyên Hải Phòng. Sau đó chúng tôi luồn tiếp xuống khe một đoạn thì gặp suối, ngồi nghỉ uống nước. Trời dần sáng chúng tôi định hướng và quyết định: hướng thị xã Cao Bằng thẳng tiến. Sau đó chúng tôi đi ngược lên đường cái thì ghe tiếng xe ô tô, tôi và thuyền nằm im ở ven đường quan sát, một lúc thấy Ánh chạy ra đường cùng lúc đó đoàn xe ô tô cũng đến, tôi và thuyền nhìn ra thì phát hiện đoàn xe của địch, nên nhanh chóng quay lại và vượt qua dòng suối và mương dẫn nước tiếp đó leo lên đồi đối diện với chốt chặn suối củn. Leo lên một đoạn thì có chỗ bằng chúng tôi ngồi nghỉ thì thấy rất nhiều vỏ bao thuốc lá Nhị thanh, và bao chữ tầu, tôi tìm một lúc thì được một bao còn vài điếu và một ít lương khô, hai tên đánh chén và hút thuốc ngon lành, . Sau đó chúng tôi nhìn sang trân địa thì thấy quân tầu rất đông đang lục tung khu vực trận địa, trên đường hàng đoàn xe vẫn chạy từ Cao Bằng lên hướng Trà Lĩnh, chúng tôi rút xuống lưng chừng đổi ẩn nấp cả ngày ở đó. Tối sau pháo hiệu và kèn dê, chúng tôi lần theo mương nước về đến nhà máy thủy điện, vượt suối Củn chúng tôi theo lối mòn đi tiếp và không biết địa danh cụ thể nữa. Cứ thế ngày nghỉ đêm đi đến ngày 24/2/1979 tôi và thuyền đến cầu Tài Hồ Sìn thì gặp tiểu đoàn pháo, sau khi nghỉ ngơi ăn no chúng tôi vượt đèo Cao Bắc, đến đoạn (khu vi ba ngày nay) tôi gặp được Dũng liên lạc đại đội, tôi theo Dũng về đơn vị và đến xã cốc đán ngân Sơn cắm chốt tại đó, Thuyền về Ngân Sơn và từ đó không có thông tin gì về thuyền. Rất mong biết thông tin về thuyền. Cuộc chia tay này không phải là thơ ca hay tiểu thuyết mà đó là kỷ niệm không bao giờ quên của đời tôi, cuộc chia tay hoàng hôn: Trưa ngày 16/2 / 1979 hai người lính trẻ, hai đồng hương còn ngủ úp thìa đầy ấm cúng, ngày 17/2/1979 chiến sự nổ ra, chiều tối ngày 19/2/1979 Sau khi nhận lệnh hành quân Thắng đã đến A 9 tại An lại gặp tôi, hai đứa chia tay Bùi ngùi dặn nhau cẩn thận, giữ gìn và an toàn, Thắng đưa tôi 1 quả lựu đạn, tôi đưa cho thắng 1 băng đạn, hai đưa nhìn nhau lần cuối, rồi Thắng ra đi tôi ở lại. Thấm thoát 45 năm trôi nhanh, tôi và thắng chưa gặp lại, một người đã 65, một người mãi mãi tuổi hai mươi, ôi chia tay nhau chia tay hoàng hôn…
Sau 1 tháng cắm chốt tại xã Cốc Đán, đơn vị về doanh trại Bản Súng - Vân Tùng - Ngân Sơn nghỉ ngơi được 2 ngày thì Tướng Đàm Ngụy lên thị sát đơn vị tôi cử một nhóm đi cùng, Tướng ngụy tuy có tuổi nhưng leo dốc và đi rất nhanh bọn tôi theo sau phải thở cả bằng mồm mới kịp… Sau đó D17 thực hiện đào chiến hào xây dựng tuyến phòng thủ, các quả đồi gần C14(C tăng gia của E 677), đều có giao thông hào chằng trịt. Tháng 5/1979 chúng tôi ra trường lớp A trưởng, tôi và Hậu (đồng hương Bắc Kạn) được phân về E677. Dời doanh trại tôi và Hậu ra Ngân Sơn bắt xe về Bắc Kạn, ở nhà một tháng tôi và Hậu bắt xe lên đơn vị, xe chỉ đến thị xã Cao Bằng nên tôi và Hậu đi bộ từ thị xã đến Chợ Sắt thì ngủ đêm tại đó. Sáng hôm sau tôi và Hậu đi đến đèo Mã Quỳnh thì dọc hai bên đường có rất nhiều xác chết, có những xác bị xe ô tô cán nát cảnh tượng hãi hùng, mùi hôi khắm cực khủng… đi được một đoạn thì phía trên xa xa có tờ lá đong đưa ở ven đường, hai người chúng tôi sởn gai ốc, không ai bảo ai cứ rón rén đi lên, đến nơi thì thấy một người phụ nữ Mông cầm tầu lá chuối chè cho người đàn ông say rượu nằm ở vệ đường, hết cả hồn chúng tôi vội vã leo lên đỉnh đèo thì vệ binh chặn đường và yêu cầu chúng tôi vào chốt kiểm tra, sau đó họ hướng dẫn cho chúng tôi đến Ban quân lực trung đoàn 677, Tôi về C6 K 5, Hậu về C11 K7…
Được hướng dẫn của vệ binh tôi và hậu đi đến quân lực E 677, dọc đường bị lá han đỏ gây rát, ngứa và đau sót ngoài da, cuối cùng tôi cũng về tới đơn vị do đại trưởng minh (minh coocs) và chính trị viên phó tên Đình) tôi ở trọ nhà dân… đến khoảng 1h thì thấy trên chốt có nhiều tiếng súng bắn hỗn loạn, liên hồi đại trưởng minh và chính trị viên đình lệnh tôi ở lại còn hai người đi lên chốt đỉnh đèo mã Quỳnh
Ngày đầu tiên tại c6 K 5 E 677 tại đỉnh đèo Mã Quỳnh: khoảng 0 h ngày đó tự nhiên có tiếng súng nổ và tiếng tri hô: Thám báo tấn công, toàn bộ chiến sỹ C5 k5 bật dậy vào vị trí chiến đấu và khai hỏa, Đạn lửa được bắn ra chạm vào vách núi đá nên vọt chở lại chốt của c6 K5, C 6 báo động. Và hỏa lực bắn xuống vị trí đạn bắn lên, Gặp vách đá đạn lửa lại ngược lên C 5, cứ thế diễn ra khoảng 30 phút, thì có báo động toàn chiến tuyến… đến sáng mới biết một Tân binh người hà Bắc tự thương tự bắn vào chân minh, ôi thế là trận giả mà em lo vãi…



