Bài viết

XÃ ĐỨC LẬP - NGUYỄN VĂN TIẾN

Tây Ninh07/07/2026LƯƠNG THỊ BÌNH NHI (CHI ĐOÀN TRƯỜNG TIỂU HỌC NGUYỄN VĂN QUÁ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
XÃ ĐỨC LẬP - NGUYỄN VĂN TIẾN

Người chỉ huy của Tiểu đoàn 1 Long An

Có những tiết học khiến tôi nhớ mãi.

Hôm ấy, trong giờ Lịch sử và Địa lí, khi cả lớp đang tìm hiểu về quê hương Long An trong những năm kháng chiến, một cánh tay nhỏ bỗng giơ lên.

Cô ơi, quê mình có người anh hùng nào không?

Câu hỏi của học trò làm tôi mỉm cười.

Tôi nhìn ra khoảng sân trường ngập nắng. Tiếng ve vẫn râm ran trên những tán phượng. Cuộc sống hôm nay bình yên quá. Nhưng để có được sự bình yên ấy, biết bao người con của quê hương đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường.

Tôi nhẹ nhàng nói:

Có rất nhiều. Hôm nay cô sẽ kể cho các em nghe về một người mà mỗi lần nhắc đến, cô luôn cảm thấy rất tự hào. Đó là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Chiểu, người mà đồng đội thường gọi bằng cái tên thân thương là Tư Chiểu.

Cả lớp bỗng im lặng.

Tôi bắt đầu câu chuyện...

Năm 1930, cậu bé Nguyễn Văn Chiểu cất tiếng khóc chào đời trong một gia đình nông dân ở vùng Mỹ Thành, Cai Lậy. Những năm tháng tuổi thơ của ông gắn với đồng ruộng, với những ngày theo cha mẹ lao động để kiếm từng bữa cơm. Đất nước lúc ấy còn chìm trong cảnh chiến tranh và áp bức.

Mười sáu tuổi, khi nhiều bạn bè cùng trang lứa vẫn còn quanh quẩn bên ruộng đồng, Nguyễn Văn Chiểu đã tham gia cách mạng. Đó là một quyết định không hề dễ dàng. Ông hiểu rằng con đường mình chọn sẽ đầy hiểm nguy, có thể phải xa gia đình, đối mặt với tù đày, thậm chí hi sinh. Nhưng tình yêu đất nước đã thôi thúc chàng thanh niên ấy bước đi không chút do dự.

Qua nhiều năm chiến đấu, Nguyễn Văn Chiểu trưởng thành từ một chiến sĩ đến người chỉ huy. Đồng đội quý ông bởi sự gan dạ, bình tĩnh và luôn nghĩ đến anh em trước khi nghĩ đến bản thân. Sau này, khi lực lượng vũ trang Long An được củng cố, ông trở thành Tiểu đoàn trưởng đầu tiên của Tiểu đoàn Bộ binh 1 Long An – đơn vị nổi tiếng với truyền thống: "Điều đâu đi đó, chỉ đâu đánh đó, đánh đâu thắng đó."

Chiến công làm nên tên tuổi của ông là trận đánh vào trại biệt kích Hiệp Hòa cuối năm 1963.

Đó là một căn cứ được địch xây dựng rất kiên cố. Bên trong có nhiều lính biệt kích được huấn luyện bài bản cùng các cố vấn Mỹ. Địch tin rằng nơi ấy là "pháo đài bất khả xâm phạm".

Nhưng những người lính Long An không nghĩ vậy.

Trước trận đánh, Nguyễn Văn Chiểu cùng các đồng đội nhiều lần bí mật tiếp cận mục tiêu để quan sát địa hình, nắm quy luật canh gác của địch. Ông và Ban Chỉ huy kiên nhẫn phân tích từng lối đi, từng vị trí hàng rào, từng thời điểm đổi gác để xây dựng phương án tác chiến. Mọi kế hoạch đều được chuẩn bị rất cẩn trọng, bởi ông hiểu rằng chỉ cần một sai sót nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng tính mạng của đồng đội.

Đêm 22 rạng sáng ngày 23 tháng 11 năm 1963, khi màn đêm còn bao phủ khắp doanh trại, các mũi tiến công đồng loạt xuất kích.

Tiếng súng vang lên xé tan màn đêm.

Các chiến sĩ dũng cảm vượt qua hàng rào thép gai, nhanh chóng áp sát mục tiêu. Dưới sự chỉ huy bình tĩnh của Nguyễn Văn Chiểu và các cán bộ chỉ huy, chỉ hơn ba mươi phút sau, toàn bộ trại biệt kích Hiệp Hòa đã bị quân ta làm chủ. Hàng trăm tên địch bị loại khỏi vòng chiến đấu, hơn một trăm tên bị bắt, trong đó có cả cố vấn quân sự Mỹ. Đây cũng là lần đầu tiên ở chiến trường Nam Bộ, quân giải phóng bắt sống được cố vấn Mỹ trong một trận đánh lớn.

Chiến thắng Hiệp Hòa đã tạo nên niềm tin mạnh mẽ cho quân và dân Long An. Từ thắng lợi ấy, phong trào đấu tranh ngày càng phát triển, mở ra nhiều chiến công mới trên khắp chiến trường.

Nhưng Nguyễn Văn Chiểu không cho phép mình nghỉ ngơi.

Năm 1965, ông tiếp tục chỉ huy Tiểu đoàn 1 tham gia các trận đánh tại Đức Lập – một vị trí quân sự quan trọng của địch ở Đức Hòa. Sau nhiều ngày trinh sát, Ban Chỉ huy quyết định sử dụng chiến thuật tập kích bất ngờ, đánh nhanh, diệt gọn. Đêm 28 rạng ngày 29 tháng 9 năm 1965, chỉ trong khoảng bốn mươi lăm phút chiến đấu, quân ta đã tiêu diệt gọn một tiểu đoàn biệt động quân của đối phương. Chưa đầy một tháng sau, trong trận Đức Lập lần thứ hai, lực lượng của Nguyễn Văn Chiểu tiếp tục giành thắng lợi lớn, làm cho quân địch hoang mang, góp phần mở rộng vùng giải phóng ở Long An.

Kể đến đây, tôi dừng lại một chút.

Một học sinh ngồi bàn đầu khẽ hỏi:

Cô ơi, sao các chú dũng cảm vậy?

Tôi mỉm cười rồi đáp:

Các chú cũng biết sợ chứ. Nhưng các chú còn yêu quê hương nhiều hơn nỗi sợ của mình. Chính tình yêu ấy đã giúp các chú vượt qua mọi gian khổ.

Cả lớp lặng đi.

Có em cúi xuống nhìn trang sách. Có em ngước lên nhìn tôi bằng ánh mắt đầy suy nghĩ.

Tôi tin rằng, trong khoảnh khắc ấy, các em không chỉ nhớ tên một người anh hùng mà còn hiểu thêm giá trị của hòa bình.

Hôm nay, những cánh đồng Long An vẫn xanh mướt, những con đường rộng mở đưa các em đến trường mỗi ngày. Tiếng cười trẻ thơ vang lên dưới mái trường yên bình là điều mà biết bao thế hệ cha anh đã đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương.

Câu chuyện về Nguyễn Văn Chiểu không chỉ là câu chuyện của những trận đánh oanh liệt. Điều khiến tôi cảm phục hơn cả là tinh thần trách nhiệm, sự bình tĩnh và tình đồng đội của ông. Ông luôn đặt nhiệm vụ lên trên lợi ích cá nhân, luôn suy nghĩ làm sao để hoàn thành nhiệm vụ và giảm bớt sự hi sinh cho đồng đội. Đó là phẩm chất đáng quý của một người chỉ huy và cũng là bài học đẹp dành cho thế hệ hôm nay.

Là một giáo viên tiểu học, tôi luôn mong mỗi câu chuyện lịch sử mình kể sẽ gieo vào lòng học sinh một hạt mầm của lòng biết ơn. Bởi lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách. Lịch sử còn hiện diện trên chính mảnh đất chúng ta đang sống, trong những con đường mang tên các anh hùng, trong những tượng đài và khu tưởng niệm mà mỗi lần ghé thăm, chúng ta lại nhớ về những người đã cống hiến cả cuộc đời cho Tổ quốc.

Khép lại câu chuyện, tôi nhìn xuống lớp học. Những đôi mắt trẻ thơ vẫn chăm chú lắng nghe.

Tôi biết rằng, có thể nhiều năm sau, các em sẽ quên một vài con số hay mốc thời gian. Nhưng tôi hy vọng các em sẽ còn nhớ mãi hình ảnh một người chỉ huy bình dị, dũng cảm – Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Chiểu – người đã góp phần viết nên những trang sử hào hùng của quê hương Long An. Và đó cũng chính là ngọn lửa đẹp nhất của "thời hoa lửa", vẫn âm thầm được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
XÃ ĐỨC LẬP - NGUYỄN VĂN TIẾN | Câu chuyện thời hoa lửa