xã Phú Hữu (382)
ANH HÙNG LÊ THÀNH CƯ: "PHÁO ĐÀI THÉP" TRONG LÒNG ĐÁ TỨC DỤP
ANH HÙNG LÊ THÀNH CƯ: "PHÁO ĐÀI THÉP" TRONG
LÒNG ĐÁ TỨC DỤP

Trong những trang sử vàng của vùng đất An Giang "địa linh nhân kiệt", có một cái tên đã trở thành huyền thoại, một ngọn đồi đã đi vào tâm thức của bao thế hệ với danh xưng "Ngọn đồi hai triệu đô-la". Đó là Tức Dụp. Thế nhưng, sự kỳ vĩ của Tức Dụp không nằm ở giá trị bom đạn mà kẻ thù đã dội xuống, mà nằm ở ý chí gang thép của những con người đã biến hang đá thành pháo đài. Trong số những người anh hùng ấy, có một nhân chứng sống mà mỗi khi nhắc đến, lòng những người trẻ hôm nay lại trào dâng niềm tự hào xen lẫn sự kính trọng sâu sắc: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Thành Cư (bác Hai Cư).
Ngược dòng thời gian về những năm tháng "hoa lửa" 1968 - 1969, vùng Bảy Núi oằn mình dưới sức công phá của đủ loại vũ khí hiện đại. Khi ấy, bác Hai Cư là Trung đội trưởng Trung đội Cối 82 ly, cùng đồng đội bám trụ trong lòng đồi Tức Dụp. Suốt 128 ngày đêm ròng rã, quân đội Mỹ đã trút xuống đây hàng vạn tấn bom đạn, hòng san phẳng ý chí của những người kháng chiến. Thế nhưng, lịch sử đã chứng minh một sự thật hiển nhiên: bom đạn có thể làm biến dạng địa hình, nhưng không bao giờ khuất phục được lòng yêu nước.
Dưới những kẽ đá sâu thẳm, trong cái bóng tối lờ mờ của ánh đèn dầu và mùi thuốc súng nồng nặc, bác Hai Cư cùng đồng đội đã sống và chiến đấu bằng một tinh thần lạc quan đến lạ kỳ. Qua lời kể hào sảng của bác, thế hệ trẻ hiểu rằng có những lúc hang sập, đất đá vùi lấp cả lối đi, cơm ăn chỉ là những nắm gạo rang khô khốc, nước uống phải chắt chiu từng giọt rỉ ra từ vách đá. Vậy mà, giữa lằn ranh mỏng manh của sự sống và cái chết, các bác vẫn dành cho nhau những hớp nước cuối cùng, những cái nắm tay siết chặt để truyền hơi ấm. Đó là thứ "tình đồng chí" thiêng liêng mà chúng ta hôm nay thường chỉ cảm nhận qua những trang sách, nhưng với bác và đồng đội, đó là lẽ sống, là sức mạnh để vượt qua mọi bão lửa.
Đứng trước tầm vóc vĩ đại ấy, mỗi người trẻ đều cảm thấy rung động và biết ơn vô hạn trước sự hy sinh thầm lặng của bác cũng như các thế hệ cha anh. Mỗi tảng đá ở Tức Dụp hôm nay đều thấm đẫm máu và mồ hôi của những người lính năm xưa. Các bác đã dâng hiến cả tuổi thanh xuân, gạt lại phía sau những ước mơ cá nhân để đổi lấy màu xanh bình yên cho cánh đồng Thất Sơn, cho những mái trường rộn rã tiếng cười. Sự hy sinh ấy không một thước đo nào có thể đong đếm được, nó vĩ đại như chính ngọn núi Cô Tô hùng vĩ đang che chở cho xóm làng.






Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa, bác Hai Cư đã trở về với cuộc sống đời thường giữa lòng An Giang thân yêu. Dù mái đầu đã bạc trắng, nhưng mỗi khi mặc lên bộ quân phục, cài lên ngực những tấm huân chương cao quý, ánh mắt bác vẫn rực sáng ngọn lửa của thời trẻ trai. Hình ảnh bác nắm tay thế hệ thanh niên, kể lại những trận đánh năm xưa chính là sự kết nối diệu kỳ giữa quá khứ và tương lai. Bác không chỉ là một anh hùng trong chiến đấu, mà còn là một người thầy đại diện cho một thế hệ đi trước, dạy cho chúng ta bài học về lòng kiên trung và đạo lý "uống nước nhớ nguồn.
Khép lại câu chuyện về "Thời hoa lửa", thế hệ trẻ hôm nay nguyện giữ gìn ngọn lửa tri ân mà các bác đã trao truyền. Chúng ta sẽ học tập, rèn luyện và sống một đời có ích để xứng đáng với sự hy sinh của bác Hai Cư và bao anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống trên mảnh đất này. Tức Dụp sẽ mãi là huyền thoại, và bác – người lính cối 82 năm xưa – sẽ mãi là biểu tượng bất diệt trong trái tim của tất thảy những người con An Giang.



