Khác

xã Phú Hữu (387)

Chủ tịch Tôn Đức Thắng - Biểu tượng của khối đại đoàn kết toàn dân tộc

An Giang02/04/2026Xã Đoàn Phú Hữu (Xã Đoàn Phú Hữu)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chủ tịch Tôn Đức Thắng - Biểu tượng của khối đại đoàn kết toàn dân tộc

Viết về những giây phút rực rỡ và bi tráng của người lính nơi đầu sóng ngọn gió, nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm đã để lại những dòng thơ đầy ám ảnh:

“Sẽ còn in như dao khắc lòng tôi

Dâng đồng đội ngã trong giờ chiến đấu

Ngực áp sát cột biên cương đỏ máu

Mà môi cười tha thiết - Việt Nam ơi...”

Đọc những vần thơ ấy, ta càng thấu hiểu sâu sắc rằng mỗi tấc đất quê hương hôm nay đều được đổi bằng máu xương và lòng tận trung của lớp lớp cha anh đi trước. Trong số những con người đã dâng hiến trọn cuộc đời cho tiếng gọi "Việt Nam ơi" thiêng liêng ấy, có một nhân cách lớn lao, một người con ưu tú của mảnh đất An Giang kiên cường. Đó chính là người thợ máy xuất thân từ Cù lao Ông Hổ (xã Mỹ Hòa Hưng), người đã dành trọn đời mình để quy tụ sức mạnh lòng dân, gắn kết Bắc - Nam một nhà: Chủ tịch Tôn Đức Thắng – biểu tượng cao đẹp của khối đại đoàn kết toàn dân tộc.

Chủ tịch Tôn Đức Thắng Người thường được nhân dân gọi bằng cái tên thân thương là Bác Tôn, sinh ngày 20/8/1888 và mất ngày 30/3/1980. Quê Bác ở Cù lao Ông Hổ, xã Mỹ Hòa Hưng, thành phố Long Xuyên, tỉnh An Giang. Người vừa là một nhà lãnh đạo kiệt xuất, vừa là chủ tịch nước đầu tiên của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam và là người chiến sĩ cộng sản kiên trung của phong trào công nhân quốc tế. Từ vùng quê Cù lao Ông Hổ hiền hòa, người thanh niên Tôn Đức Thắng đã mang trong mình ngọn lửa yêu nước nồng nàn, để rồi dấn thân vào con đường cách mạng đầy gian khổ.


Chân dung chủ tịch Tôn Đức Thắng (Ảnh: Báo An Giang)

Sự nghiệp cách mạng của Bác Tôn gắn liền với những trang sử oai hùng của dân tộc và phong trào công nhân quốc tế. Nhắc đến Bác, ta không thể quên hình ảnh người thợ máy xưởng Ba Son kiên cường, người đã dũng cảm tham gia phong trào phản chiến của thủy thủ Pháp tại Hắc Hải năm 1919, kéo cao lá cờ đỏ trên chiến hạm France để ủng hộ Cách mạng Tháng Mười Nga. Hành động quả cảm ấy không chỉ thể hiện tinh thần quốc tế vô sản cao cả mà còn là dấu son chói lọi trong cuộc đời hoạt động của Người. Trở về nước, Bác Tôn tiếp tục lãnh đạo phong trào công nhân, sáng lập "Công hội Đỏ" – tổ chức tiền thân của Công đoàn Việt Nam ngày nay. Dù bị thực dân Pháp bắt giam và đày đọa suốt 15 năm (1930 - 1945) nơi "địa ngục trần gian" Côn Đảo, nhưng đòn roi, gông cùm thô bạo của kẻ thù vẫn không thể nào khuất phục được ý chí sắt đá và niềm tin mãnh liệt vào ngày mai tươi sáng của người chiến sĩ cộng sản kiên trung.

Giữa muôn vàn những điều đẹp đẽ trong cuộc đời Chủ tịch Tôn Đức Thắng, ta không thể không nhắc đến tình đồng chí thiêng liêng và cao cả với Bác Hồ. Đó là sự hội ngộ của hai tâm hồn lớn, hai trái tim vĩ đại cùng chung nhịp đập vì độc lập tự do của Tổ quốc. Dù mỗi người đi một con đường khác nhau để tìm hình của nước, họ lại gặp nhau ở lý tưởng cách mạng sáng ngời. Tình cảm ấy giản dị mà sâu sắc đến mức, sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã dành những lời trân trọng nhất cho người bạn chiến đấu của mình: “Đồng chí Tôn Đức Thắng là một gương mẫu đạo đức cách mạng: suốt đời cần, kiệm, liêm, chính; suốt đời hết lòng hết sức phục vụ cách mạng, phục vụ nhân dân.

Và quả thực, suốt cuộc đời mình, Bác Tôn luôn đặt lợi ích của đất nước, của nhân dân lên trên hết. Ngay cả khi đã giữ cương vị Chủ tịch nước, Người vẫn giữ trọn vẹn lối sống thanh bạch, giản dị như một người thợ bình thường. Có một câu chuyện kể lại rằng, khi thấy Bác Tôn mặc chiếc áo cũ bị rút ngắn phải may nối thêm một khúc, một đồng chí thắc mắc: “Bác ơi, làm Chủ tịch nước sao Bác mặc áo cũ nối thế này?”. Bác chỉ cười độ lượng và trả lời: “Chủ tịch nước mặc áo nối thì dân mới có đủ cơm ăn”. Chỉ một câu nói mộc mạc ấy thôi cũng đủ làm ta rưng rưng xúc động trước tấm lòng “vì nước vì dân”, luôn trăn trở cho sự ấm no của đồng bào từ một vị lãnh tụ kính yêu.

Không chỉ được đồng bào cả nước kính yêu, những cống hiến của Bác Tôn còn được Đảng, Nhà nước và bạn bè quốc tế ghi nhận bằng những phần thưởng cao quý nhất. Năm 1958, Bác vinh dự là người đầu tiên được trao tặng Huân chương Sao Vàng – danh hiệu cao quý nhất của Đảng và Nhà nước ta. Cùng với Giải thưởng Hòa bình Quốc tế Lênin, những phần thưởng này không chỉ khẳng định tầm vóc vĩ đại của Người đối với dân tộc và thế giới, mà còn làm rạng rỡ thêm lối sống giản dị, tận tụy của một nhân cách lớn.”


Dẫu mang trên mình những danh hiệu cao quý bậc nhất, nhưng khi trở về với đời thường, Bác vẫn vẹn nguyên một cốt cách giản nhã, khiêm nhường. Để lưu giữ và lan tỏa nhân cách cao đẹp ấy, Khu lưu niệm Chủ tịch Tôn Đức Thắng đã được xây dựng trang trọng tại chính quê hương Mỹ Hòa Hưng, thành phố Long Xuyên. Những kỷ vật đơn sơ như đôi giày vải, bộ quần áo kaki cũ được lưu giữ tại cù lao Ông Hổ lộng gió không chỉ là hiện vật lịch sử, mà còn là minh chứng sống động cho một vị lãnh tụ suốt đời chọn đứng gần sát bên nhân dân.

Đúng như lời cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt từng khẳng định: “Sự sống hôm nay và mai sau sẽ làm Bác Tôn kính yêu của chúng ta trở thành bất tử”. Niềm bất tử ấy không nằm ở những điều xa xôi, mà hiện hữu ngay trong nếp sống cần, kiệm, liêm, chính và tấm lòng “vì nước vì dân” cao cả mà Bác đã để lại cho hậu thế. Dẫu thời gian có trôi đi, hình tượng vị chủ tịch nước giản dị và đôn hậu vẫn luôn là điểm tựa tinh thần vững chãi trong lòng mỗi người dân Việt Nam. Di sản về lòng nhân ái và cốt cách thanh cao của Bác đã vượt ra khỏi biên giới quê hương, trở thành ngọn lửa soi đường, nhắc nhở các thế hệ hôm nay không ngừng học tập và cống hiến để viết tiếp những trang sử rạng rỡ cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn