xã Phú Hữu (388)
Đóa hoa kiên trung giữa lửa đạn - Huỳnh Thị Hưởng
Đóa hoa kiên trung giữa lửa đạn - Huỳnh Thị Hưởng

Trong dòng chảy lịch sử dân tộc, có những con người sống không dài, nhưng lại sống đủ để hóa thành dấu ấn không thể phai mờ trong lòng quê hương, đất nước. Huỳnh Thị Hưởng, bí danh Sáu Hồng, là một người như thế. Cuộc đời của người nữ chiến sĩ ấy chỉ vỏn vẹn hai mươi năm, nhưng chừng ấy thời gian đã đủ để viết nên một câu chuyện khiến thế hệ sau không khỏi xúc động, tự hào và kính phục. Ở Sáu Hồng là hình ảnh đẹp đẽ của một người con gái An Giang nhỏ nhắn mà gan góc, trẻ tuổi mà kiên trung, bị giặc tra tấn đến tận cùng vẫn không hề cúi đầu, ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ nhưng để lại phía sau một ngọn lửa tinh thần chưa bao giờ tắt.
Đồng chí Huỳnh Thị Hưởng sinh năm 1945 trong một gia đình trung nông tại ấp An Ninh, xã Hội An, huyện Chợ Mới, tỉnh An Giang. Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng, lại sớm được gia đình dạy về đạo lý biết ơn tổ tiên, cha mẹ, quê hương, đất nước, chị đã sớm hình thành lòng yêu nước và ý thức trách nhiệm với dân tộc. Khi mới mười lăm tuổi, trong cái tuổi mà nhiều người còn đang sống trong vòng tay chở che của gia đình, Huỳnh Thị Hưởng đã bước vào con đường cách mạng. Công việc đầu tiên của chị là làm giao liên, mang thư của Chi bộ về Văn phòng Huyện ủy Chợ Mới ở xã Mỹ An Hưng, huyện Lấp Vò. Một cô gái tuổi thiếu niên nhưng đã sớm dấn thân vào công việc đầy hiểm nguy, điều đó đủ cho thấy ở chị một ý chí mạnh mẽ và một niềm tin sắt son vào con đường mình đã chọn.
Con đường ấy không hề bằng phẳng. Gia đình từng ngăn cản, buộc chị phải ra chợ Cái Tàu Thượng học thêu thùa, may vá với mong muốn con gái tránh xa hiểm nguy. Nhưng chính trong hoàn cảnh đó, ý chí của Huỳnh Thị Hưởng lại càng bộc lộ rõ hơn. Ban ngày làm theo lời gia đình, ban đêm chị vẫn lặng lẽ tham gia các hoạt động của Đoàn Thanh niên. Sau một thời gian hoạt động, vì sợ liên lụy đến gia đình, chị quyết định thoát ly theo cách mạng. Khi người thân đi tìm và khuyên trở về, Huỳnh Thị Hưởng không phản ứng bằng sự bốc đồng của tuổi trẻ, mà kiên trì thuyết phục cha mẹ bằng chính lý tưởng, bằng lòng quyết tâm trước cảnh nước mất nhà tan. Cuối cùng, gia đình không chỉ chấp nhận mà còn trở thành hậu phương của cách mạng. Từ đó, cả nhà đều một lòng ủng hộ, cả năm người con cùng tham gia du kích mật ở Hội An. Từ một cô gái trẻ giữ trọn niềm tin của riêng mình, chị đã thắp lên ngọn lửa cách mạng trong chính mái ấm của mình.

Nhỏ nhắn về vóc dáng, nhưng Sáu Hồng lại có một tinh thần hoạt động vô cùng mạnh mẽ. Chị đặc biệt say mê hoạt động vũ trang, diệt ác, phá kìm. Huỳnh Thị Hưởng có biệt tài bắn súng và gài lựu đạn rất nhanh, được đồng đội kính nể. Có những sáng kiến táo bạo như đục lỗ trong thân cây để gài lựu đạn rồi dán truyền đơn lên, khiến lính ngụy luôn sống trong nỗi bất an và khiếp sợ. Nhưng nếu chỉ dũng cảm thôi thì chưa đủ làm nên một Huỳnh Thị Hưởng đặc biệt. Điều đáng quý hơn ở chị còn là khả năng vận động quần chúng rất khéo léo. Bằng cách nói năng lễ phép, bằng sự chân thành, tận tụy và tinh thần hết lòng vì cách mạng, chị đã cảm hóa được nhiều người dân còn e dè, lo sợ, giúp họ dần tin tưởng, tham gia nuôi giấu cán bộ, chiến sĩ. Trong những năm địch ra sức lập ấp chiến lược để cô lập cách mạng, người con gái An Giang ấy lại cùng đồng đội ngày ở hầm, đêm phá rào, sang bờ chướng, vận động thanh niên phá tan âm mưu của địch. Ở chị, người ta thấy hội tụ cả sự gan dạ của một chiến sĩ xung kích lẫn sự mềm dẻo, bền bỉ của một người làm công tác quần chúng.
Năm 1963, Huỳnh Thị Hưởng được Đảng phân công làm Hội trưởng Hội Phụ nữ xã Hội An, sau đó là chi ủy viên chi bộ Hội. Sự trưởng thành ấy không đến từ tuổi đời, mà đến từ bản lĩnh, năng lực và uy tín của một người trẻ sớm được tôi luyện trong thực tiễn đấu tranh. Nhiệm vụ đầu tiên mà Chi ủy giao cho chị là tiêu diệt tên xã trưởng Hoanh, một tên ác ôn nổi tiếng. Sau thời gian theo dõi, chị lên kế hoạch bắt hắn tại lễ cúng đình ngày 16 tháng 6 năm 1965. Thế nhưng kế hoạch không thành và Huỳnh Thị Hưởng rơi vào tay giặc.
Đó là thử thách khốc liệt nhất, nhưng cũng là thời khắc làm sáng rõ nhất khí tiết của người chiến sĩ cộng sản trẻ tuổi ấy. Sau khi bắt được chị, địch dùng đủ mọi thủ đoạn, từ dụ dỗ mềm mỏng đến tra tấn dã man suốt ba ngày đêm, hòng moi bằng được thông tin về tổ chức, cơ sở cách mạng. Từ đánh đập đến đóng đinh sắt vào ngón tay, chúng đã dùng những cực hình tàn bạo nhất. Nhưng trước kẻ thù, người con gái hai mươi tuổi ấy vẫn không hé nửa lời. Đặc biệt, khi bị lôi ra chợ Cái Tàu trong thân thể đầy thương tích, chị vẫn điềm tĩnh trấn an bà con: “Bà con an tâm, tôi không khai báo gì, tôi có chết còn nhiều người khác làm cách mạng. Cách mạng nhất định sẽ thắng lợi”. Đó không chỉ là một lời nói giữa đau thương, mà là một lời thề, một niềm tin, một sự khẳng định thép của người chiến sĩ cách mạng. Rồi khi tên cố vấn Mỹ hạch hỏi, chị ngẩng cao đầu đáp lại: “Tôi chống xâm lược chứ không chống nước Mỹ”. Câu nói ấy ngắn gọn nhưng đanh thép, cho thấy một bản lĩnh chính trị vững vàng, một tư thế hiên ngang và một chính nghĩa sáng ngời.
Không khuất phục được ý chí của nữ chiến sĩ ấy, khuya ngày 16 tháng 7 năm 1965, địch đã lén lút xử tử chị một cách man rợ bên bờ kinh Cái Tàu. Huỳnh Thị Hưởng hy sinh khi tuổi đời vừa tròn hai mươi. Sự ra đi ấy là mất mát lớn lao của quê hương Chợ Mới, của An Giang, nhưng cũng chính là sự hóa thân bi tráng của một tuổi trẻ sống đến tận cùng cho lý tưởng. Chị ngã xuống trong đau đớn về thể xác, nhưng lại đứng lên bất tử trong khí phách, trong niềm tin và trong ký ức của quê hương. Ngày 29 tháng 3 năm 1985, để ghi nhận những đóng góp to lớn của chị đối với sự nghiệp cách mạng, Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cho Huỳnh Thị Hưởng.
Điều khiến câu chuyện về Huỳnh Thị Hưởng có sức lay động lâu bền không chỉ nằm ở sự hy sinh anh dũng, mà còn ở vẻ đẹp trọn vẹn của một tuổi trẻ sống có lý tưởng. Chị không sống lâu, nhưng sống đẹp. Không kịp đi hết một đời người, nhưng đã đi đến tận cùng của lòng trung thành với Đảng, với cách mạng, với Nhân dân. Ở tuổi hai mươi, khi bao ước mơ riêng còn dang dở, người con gái ấy đã chọn đặt vận mệnh của mình trong vận mệnh của đất nước. Sự lựa chọn ấy khiến cuộc đời chị tuy ngắn ngủi mà vẫn trở nên lớn lao.

Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, tuổi trẻ chúng ta không còn phải đối diện với nhà tù, roi sắt hay cái chết cận kề như thế hệ cha anh năm xưa. Nhưng chính vì thế, càng không được phép sống thờ ơ, nhạt lý tưởng hay quên đi những gì đã làm nên độc lập, tự do của dân tộc. Câu chuyện về Huỳnh Thị Hưởng nhắc chúng ta rằng lòng yêu nước không chỉ được đo bằng những lời nói lớn lao, mà bằng sự kiên định trong lựa chọn sống, bằng trách nhiệm với quê hương, bằng tinh thần vượt khó, dám cống hiến và biết đặt lợi ích chung lên trên lợi ích riêng. Ngọn lửa tuổi hai mươi của người con gái Chợ Mới năm nào đã đi qua chiến tranh, nhưng ánh sáng của nó vẫn còn đó, lặng lẽ mà bền bỉ soi vào lòng thế hệ trẻ hôm nay.
* Chú thích
- Nguồn thông tin về nhân vật lịch sử được sưu tầm từ: truongchinhtri.angiang.gov.vn
- Hình ảnh: nguồn từ VOV2, trường chính trị Tôn Đức Thắng An Giang, iwater.vn



