XÃ TÂN HỘI (483) - Anh hùng liệt sĩ Lê Thị Riêng
Anh hùng liệt sĩ Lê Thị Riêng là biểu tượng sáng ngời của người phụ nữ Việt Nam kiên trung, bất khuất. Trọn đời gắn bó với cách mạng, bà đã hiến dâng tuổi xuân, trí tuệ và cả sinh mạng cho lý tưởng độc lập dân tộc.Nữ anh hùng liệt sĩ Lê Thị Riêng sinh năm 1925 tại Giá Rai, tỉnh Bạc Liêu cũ. Chứng kiến cảnh đất nước bị xâm lược, nhân dân lầm than dưới ách áp bức, bóc lột của địa chủ, cường hào và thực dân Pháp, bà sớm giác ngộ lý tưởng cách mạng. Khi tuổi đời vừa đôi mươi, Lê Thị Riêng đã dấn thân vào con đường đấu tranh, dành trọn cuộc đời cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.Thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám năm 1945 đã mở ra luồng sinh khí mới cho dân tộc. Với lòng yêu nước sâu sắc, ý chí kiên định và nhiệt huyết của tuổi trẻ, Lê Thị Riêng luôn sẵn sàng nhận và hoàn thành mọi nhiệm vụ được tổ chức giao phó.Tháng 3/1946, bà tham gia công tác phụ nữ tại huyện Giá Rai, sau đó là Phụ nữ Cứu quốc tỉnh Rạch Giá. Đến năm 1949, bà trở thành Ủy viên Ban Chấp hành Phụ nữ Nam Bộ.Trên bất cứ cương vị nào, bà cũng thể hiện tinh thần trách nhiệm, năng lực vận động quần chúng và đóng góp tích cực vào việc xây dựng phong trào cách mạng, được đồng chí, đồng bào tin yêu, kính phục.Sau Hiệp định Genève năm 1954, bà tiếp tục tham gia các phong trào cách mạng, đấu tranh chống chế độ Mỹ - Diệm. Cũng trong giai đoạn này, bà lập gia đình và sinh được hai người con.Năm 1960, khi Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam ra đời, bà được bầu làm Phó Hội trưởng Ban Chấp hành Trung ương Hội Liên hiệp Phụ nữ Giải phóng, đồng thời là Ủy viên Trung ương Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam.Trước cuộc chiến ngày càng ác liệt, bà buộc phải gửi hai con ra miền Bắc để tiếp tục toàn tâm toàn ý cho nhiệm vụ cách mạng. Cuối năm 1960, chồng bà hy sinh tại một xóm nhỏ ở Đông Yên, xã Đông Hòa, Dĩ An, Biên Hòa.Trong những dòng nhật ký ghi ngày 9/2/1962, bà đã viết về nỗi đau mất chồng, nỗi nhớ thương con và ý chí tiếp tục chiến đấu:“…Bao nhiêu mong nhớ đợi chờ làm tắt ngấm! Đời tôi đã trải qua lắm lần tang tóc như thế, nhưng không lần nào sâu nặng bằng lần này. Còn lại 2 con sống xa mẹ, chúng là nguồn hạnh phúc, là sức mạnh giúp tôi hăng hái đi lên, không bao giờ lùi bước. Tôi sẽ chiến đấu cho hạnh phúc không tan, cho con sớm gần mẹ, cho mọi người không còn tang tóc, chia ly…”.Năm 1965, trên cương vị Khu ủy viên Sài Gòn - Gia Định, bà Lê Thị Riêng được phân công giữ nhiệm vụ Trưởng Ban Phụ vận Sài Gòn - Gia Định (T4), phụ trách cả khu vực đô thị và nông thôn. Ngày 9/5/1967, trong một chuyến công tác, bà bị Ca Vĩnh Phối, một tên phản cách mạng, nhận diện và chỉ điểm cho mật vụ bắt giữ, sau đó giam tại khám Chí Hòa.Trong thời gian bị giam cầm, địch tìm mọi cách dụ dỗ, mua chuộc, dùng các thủ đoạn tâm lý nhằm khuất phục ý chí của bà nhưng không thành. Chúng tiếp tục tra tấn dã man bằng nhiều cực hình như đánh đập, châm điện, đốt đến trơ xương ngón tay, đánh toạc hai bàn chân… hòng buộc nữ chiến sĩ cộng sản khai báo. Tuy nhiên, mọi đòn roi và thủ đoạn tàn bạo đều không thể lay chuyển tinh thần kiên trung, ý chí bất khuất và niềm tin cách mạng của bà.Không thể khai thác được thông tin từ người tù cộng sản Lê Thị Riêng, đêm mồng 2 Tết Mậu Thân, tức ngày 1/2/1968, địch bí mật đưa bà cùng nhiều chiến sĩ cách mạng khác đi thủ tiêu. Trong những giờ phút cuối cùng trước khi hy sinh, dù bị còng tay trên xe cùng đồng đội, bà vẫn bình tĩnh động viên mọi người: “Trong tình huống này, ta phải xứng đáng là những người cộng sản”.Bà cùng các đồng chí cất cao lời bài Quốc tế ca: “Vùng lên hỡi các nô lệ ở thế gian, vùng lên hỡi ai cực khổ bần hàn…”.Tinh thần bất khuất của bà Lê Thị Riêng đã tiếp thêm sức mạnh cho các đồng chí, đồng đội vững vàng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, dù tay không một tấc sắt và cái chết đang cận kề. Trước khi bị bắn trọng thương và anh dũng hy sinh, bà vẫn hô vang: “Đả đảo khủng bố, đả đảo tàn sát. Hồ Chí Minh muôn năm!”Trong giây phút địch xả súng thủ tiêu, bà Lê Thị Riêng đã dùng chính thân mình che chắn cho người đồng chí, đồng đội Ngọc Anh được sống. Viết về sự hy sinh ấy, trong tác phẩm “Gương sáng nữ Việt”, tác giả Trần Đình Ba nhận định: “Trong những giờ phút cuối cùng trước lúc anh dũng hy sinh, nữ chiến sĩ Lê Thị Riêng vẫn làm tròn nhiệm vụ của một người cách mạng ở cương vị lãnh đạo”.Tại TP. Hồ Chí Minh, tên bà Lê Thị Riêng được đặt cho nhiều công trình, tuyến đường như đường công viên và trường học. Người nữ Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Lê Thị Riêng đã trở thành biểu tượng tự hào về tinh thần kiên trung, bất khuất của người nữ cộng sản, trọn đời cống hiến cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước.



