Bài viết

XÃ THẠNH NHỰT ĐÁNH ĐỊCH KHÁNG CHIẾN CHỐNG CHIẾN LƯỢC VIỆT NAM HÓA CHIẾN TRANH (1969 – 1972)

XÃ THẠNH NHỰT ĐÁNH ĐỊCH KHÁNG CHIẾN CHỐNG CHIẾN LƯỢC VIỆT NAM HÓA CHIẾN TRANH (1969 – 1972)

Đồng Tháp22/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân của ta năm 1968 đã đánh đòn quyết định vào chiến lược chiến tranh cục bộ của đế quốc Mỹ, đã cho thấy đội quân Mỹ trong thực tế không thể giải quyết được cuộc chiến tranh ở miền Nam Việt Nam, trái lại càng làm cho số thương vong của người Mỹ ở Việt Nam tăng cao tạo thành vấn đề chính trị lớn ở nước Mỹ.

Tuy nhiên, dã tâm xâm lược Việt Nam của những phần tử phản động hiếu chiến Mỹ vẫn chưa 102 chấm dứt. Chúng cố tìm giải pháp mới cho cuộc chiến tranh. Trong bối cảnh đó, chiến lược “Việt Nam hóa chiến tranh” ra đời với mục tiêu chủ yếu là vực dậy quân ngụy, tăng cường tối đa quân số và trang bị cho quân ngụy chuyển giao công việc chính của chiến tranh cho quân ngụy rút dần quân Mỹ về nước. Muốn làm được việc đó, kế hoạch của Mỹ là phải tăng cường đánh phá, bình định để làm cho thế và lực của cách mạng yếu đi tạo điều kiện cho quân ngụy vẫn đứng vững sau khi quân Mỹ rút. Tình thế của ta sau Chiến dịch Mậu Thân, thực lực tại chỗ của ta bị tiêu hao nhiều cộng với thế trận bị đảo lộn, ta đang phải củng cố, đó là điều kiện thuận lợi cho địch áp dụng bước đầu của chiến lược mới.

Ở Gò Công, cuộc tổng tiến công của ta ngừng lại sau đợt 2. Chính vì vậy, công cuộc “phi Mỹ hóa", tiến để của chiến lược Việt Nam hóa chiến tranh đã được địch tiến hành từ rất sớm. Từ giữa năm 1968, dịch đã đẩy mạnh bắt lính, tăng quân, thành lập gấp rút các đoàn bình định, phản kích đánh sâu vào vùng căn cứ ta, chốt giữ, thực hiện âm mưu xóa sạch vùng giải phóng, tiêu diệt hạ tầng cơ sở của ta Thạnh Nhựt là vùng trọng yếu, vừa là căn cứ của Huyện ủy và Tỉnh ủy lại vừa ở sát nách quận lỵ Hòa Đồng, trực tiếp uy hiếp cơ quan đầu não dịch nên địch không từ bất cứ thủ đoạn nào mà không đem ra áp dụng ở Thạnh Nhựt.

Bước vào năm 1969, hoạt động các mặt của địch càng ráo riết hơn. Đủ loại lực lượng, kế cả các tiểu đoàn chủ lực của địch có mặt tại Gò Công lúc đó, hàng chục đại đội, trung đội bảo an, biệt kích, cảnh sát dã chiến, dân vệ vào cuộc, phối thuộc phi cơ, pháo binh, thiết xa, tàu chiến càn quét, đánh phá. Trên khắp địa bàn Thạnh Nhựt, cả ở những nơi trước kia địch ít lui tới hoặc chưa tới, như ở khu vực rạch Cầu Ngang thuộc vùng giáp ranh hai huyện Chợ Gạo - Hòa Đồng, bây giờ địch đã có mặt và chà xát thường xuyên. Chúng lùng sục bằng bộ bình, đột kích đánh điểm bằng trực thăng, dỡ nhà đồn đuổi dân ở Bình Hiệp Nam, Bình Hội Trung ra ở dọc theo lộ Chợ Giồng, lộ Cầu Ngang, lộ Thạnh Lạc Đông. Chúng rải chất độc hóa học nhiều lần ở Bình Hiệp Nam, liên tiếp đưa quân khống chế bắt dân chặt phá địa hình dọc theo rạch Cầu Ngang, sửdụng bom pháo đánh phá tối đa nhầm hủy hoại hết mọi thứ trên mặt đất khiến dân không thể trở lại vườn cũ, quyết biến vùng căn cứ cách mạng Thạnh Nhựt trở thành vùng trắng. Sau những cuộc càn quét, các đồn mới được lập thêm. Trên lộ 24, địch đóng thêm đồn ở cây số 4. Sâu vào vùng trong, chúng đóng thêm đồn giữa (nhà Hai Quý) ở Địa Dứa (trên lộ Cầu Ngang thuộc Tân Thới Nội), đồn đầu lộ Thôn Hồng (trên lộ Chợ Giồng thuộc Thạnh Lạc Đông), đồn Cầu Ván (thuộc Bình Hiệp Nam). Đến đầu năm 1970, đóng thêm đồn Cầu Kỳ trên lộ Chợ Giống (Bình Hội Tây). Như vậy, từ lúc trước kia trong xã chỉ có ba đồn, nay đã tăng lên đến bảy đốn, hơn gấp hai lần so với trước. Dồn đuổi dân ra và thiết lập hệ thống đồn bót mới xong, địch đưa các đoàn bình định vào bám lại tại chỗ. Bọn này tổ chức cấp phát lương thực, thực phẩm, vật liệu xây dựng cho dân chúng "tỵ nạn cộng sản", hoạt động tâm lý chiến tuyên truyền “cuộc tổng tiến công của Việt Cộng đã thất bại”, “còn ở lại trong vùng Việt Cộng là bất hợp pháp", dụ dỗ rúng ép dân chúng rời bỏ khu căn cứ cách mạng. Chúng lập phân chi khu cảnh sát ở xã, củng cố đầy đủ bộ máy ở các ấp có trường ấp, thám báo, mật vụ theo dõi kểm kẹp, tiến hành phân loại dân, triển khai kế hoạch "phượng hoàng " tuyển mộ bọn phản động làm tai mất theo dõi cơ sở cách mạng trong xóm áp.

Đứng đầu ban tổ xã Thạnh Nhựt trong lúc này là Phạm An Lạc. Lạc từng là chỉ ủy viên chỉ bộ xã Thạnh Nhựt từ năm 1948 đến năm 1951. Năm 1951, dao động trước tình hình cách mạng đang gặp khó khăn, Lạc ra đấu thủ, bị tên tổng Trà nghi ngờ bất giam một thời gian. Sau đó, hắn làm việc cho dịch và trở thành tên tay sai đắc lực của địch. Địch thực hiện kế hoạch bắt lính, âm mưu bắt cả thanh niên con em các gia đình cách mạng, khuyến khích lối sống tha hóa, trụy lạc để biến chất quay lại chống phá cách mạng, để làm lung lạc tinh thần những cán bộ cách mạng vẫn còn kiên cường chống lại chúng. Đối với nhân dân, chúng lùa tất cả những ai là nam giới dưới 60 tuổi có thể cẩm súng được vào tổ chức bán vũ trang gọi là "nhân dân tự vệ". Hàng ngàn người dân trong xã đã bị địch ép buộc vào các tổ chức của địch, phải cám súng tuần tra canh gác, phải tham gia những cuộc lùng sục, vây bắt cán bộ. Địch thành lập thêm xã đoàn bình định đóng tại nhà việc Thạnh Nhựt. Bọn này bắt dân đắp ụ phòng thủ, lập ấp kiểu mẫu, xây dựng trạm thông tin trưng bày các tài liệu tuyên truyền mị dân và phát thanh xuyên tạc cách mạng. Trong hoàn cảnh mới, chi bộ Thạnh Nhựt đã lãnh đạo sắp xếp lại tổ chức chiến đấu thích hợp. Trước hết, củng cố tư tưởng, tinh thần đấu tranh, khí tiết cách mạng cho đảng viên, cán bộ, quân chúng cách mạng đủ sức đối phó với các thủ đoạn bình định, tuyên truyền phản động của địch và thông qua đảng viên hợp pháp và cơ sở quần chúng giáo dục động viên quân chúng rộng rãi tin tưởng vào cách mạng, không khai báo cung cấp tin tức cho địch, có lý lẽ đấu tranh với địch, không để cho chúng dồn được vào khu tập trung, giáo dục cho bà con và thanh niên lòng yêu nước, truyền thống cách mạng của quê hương. Địch bắt thanh niên con em các gia đình cách mạng đi lính, ta biến bị động thành chủ động từ những con em gia đình cách mạng đó để tạo cơ sở nội tuyến trong lòng địch.

Ta đẩy mạnh công tác bình vận, kết hợp quân sự, chính trị nhằm tấn công, ngăn chặn kế hoạch phát triển bình định cấp tốc của địch. Đẩy mạnh cao trào của quần chúng và gia đình binh sĩ nổi dậy dựa trên "Mười giải pháp toàn bộ cho miền Nam Việt Nam của Mặt trận dân tộc giải phóng", "Mười hai điều chính sách đối với binh sĩ, sĩ quan và “Mười hai điểm chương trình hành động của Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam” nhằm làm tan rã về tỉnh thần tư tưởng tổ chức các sắc lính, tan rã hoàn toàn tổ chức phòng vệ dân sự. Cụ thể là khống chế trung lập hóa ba đồn Thôn Hồng, Cầu Kỳ, Cầu Ngang, tăng cường bộ máy bình vận xã và phát triển mới cơ sở nội tuyến.

Chủ trương của chi bộ đã được thực hiện nhất quán, xuyên suốt trong ba năm. Trong mỗi năm, tùy diễn biến cụ thể của tình hình mà có điều chỉnh cho thích hợp và trong bất cứ tình hình nào khi có điều kiện thì không co thủ, không sợ hy sinh, kiên quyết tiến công địch. Đội du kích Thạnh Nhựt sau cuộc tổng tấn công bị tiêu hao. Chỉ bộ phát động tất cả đảng viên, cán bộ thoát ly đều cầm súng, dũng cảm đánh địch bằng nhiều hình thức bẫy chông, mìn, đạp lôi, bán tỉa, tập kích Đầu năm 1969, đội du kích Thạnh Nhựt kết hợp bộ đội địa phương huyện đánh bọn sư đoàn 7 ngụy cần quết, diệt 16 tên có một tên đại ủy. Đêm 11 rạng ngày 12-5-1969, du kích Thạnh Nhựt kết hợp Tiểu đoàn 5143 đánh diệt đoàn bình định số 17 ở xóm Đồn. Trận đánh có tiếng vang lớn, phòng vệ dân sự hoang mang.

Đội du kích Thạnh Nhựt còn được huyện điều động kết hợp Tiểu đoàn 514B đánh mìn diệt ban chỉ huy tiểu đoàn 4 trung đoàn 12 ngụy tại Vĩnh Hựu. Cuộc đấu tranh của người dân Thạnh Nhựt ở các vùng căn cứ ven rạch Cầu Ngang với bọn địch gom dân vào các khu tập trung và ấp tân sinh trên 10 24 rất quyết liệt. Bom pháo địch đánh vào các vùng này hết sức khủng khiếp, liên tiếp gây ra cảnh người chết và bị thương. Phi cơ địch đi bán phá bất cứ ở đâu về ngang, còn lại bao nhiêu bom đạn đều trút xuống đây. Từ mờ mờ đất, đã có tiếng phi cơ trinh sát về về trên đầu hướng dẫn pháo bắn vào địa hình. Dân không bám được trong vườn ra ở ngoài đồng. Địch cản vào, đốt, phá, dỡ nhà, dùng xe M.113 chở đi, nhưng trận càn sau, chúng lại gặp dân cũng ở chỗ đó, hầm núp tránh bom tránh pháo được đấp chắc chắn hơn. Ban đầu, chúng chỉ gập lê tỏ một vài nhà rồi càng về sau xóm nhà ngoài đồng càng đông và không thiếu mặt những người bị chúng gom ra khu tập trung trở về. Trước sự gan lý và đấu tranh có lý lẽ của người dân, cuối cùng địch phải mặc nhận. Vùng căn cứ cách mạng bị thu hẹp, bị đánh phá, lực lượng cách mạng bị tiêu hao nhưng tỉnh thán người dân Thạnh Nhựt vẫn vững. Sống trong vòng ó ép của địch, tấm lòng bà con vẫn hướng về cách mạng, kể cả số đông thanh niên bị địch bắt cẩm súng cho chúng. Cho đến tháng 7-1969, Huyện ủy huyện Tây vẫn còn bám được ở Thạnh Nhựt. Địch vẫn không lùi bước. Đầu tháng 8-1969, địch mở cuộc càn tổng lực. Tham gia cần có: sư đoàn 9 Mỹ, trung đoàn 12 sư đoàn 7 ngụy bảo an, dân vệ. Tàu chiến dịch án ngữ trên sông Cửa Tiều, máy bay và pháo yểm trợ tối đa. Địch từ Long An đánh tràn qua Đồng Sơn đến Vĩnh Hựu, Thạnh Nhựt. Bộ bình địch đông đến nỗi gần như chúng căng tay nhau bao giáp vùng cân cử. Địa hình Thạnh Nhựt sau những đợt bị địch đốn phá đã thưa đi nhiều, nên việc bố trí chống lại một lực lượng địch đông như vậy thật hết sức khó khăn. Số đông cán bộ, chiến sĩ xuống hầm bí mật, được nhân dân che chở thoát được. Tuy nhiên, có đến sáu đồng chíbị địch bắt. Địch tra tấn, các đồng chí không khai báo, anh dũng hy sinh.

Ngày 2-9-1969, tin Bác Hồ mất đến với Thạnh Nhựt. Giữa chiến trường ác liệt, đảng viên, cán bộ, nhân dân Thạnh Nhựt vẫn long trọng tổ chức lễ truy điệu Người và càng thấm thía hơn những lời Di chúc thiêng liêng: "Cuộc kháng chiến chống Mỹ của nhân dân ta dù còn phải kinh qua gian khổ nhiều hơn nữa, song nhất định thắng lợi hoàn toàn". Các đồng chí quyết biến đau thương thành sức mạnh chiến đấu và công tác, cho dù cuộc kháng chiến còn kéo dài đến bao lâu, cuộc sống và chiến đấu còn gặp khó khăn gian khổ nhiều hơn nữa. Trong dịp này, nhiều quần chúng trung kiên đã được kết nạp vào hàng ngũ của Đảng.

Đồng chí Đỗ Văn Quới trong một chuyến công tác tại xã bị nổ lựu đạn hy sinh. Thay nhiệm vụ bíthư là đồng chí Lưu Văn Nhơn (Ba Giò), xã đội trường là đồng chí Lê Văn Đáng. Cuối năm 1969, Tiểu đoàn 514A của khu đến Gò Còng. Các đồn dịch ở Thạnh Nhựt bị ta đánh phá, địch có phần co lại, cán bộ, du kích lại len lỏi trở về bám địa bàn hoạt động. Bước sang năm 1970, địch tiếp tục thực hiện kế hoạch bình định, đẩy mạnh hoạt động bình định lên một bước cao hơn nữa. Chúng siết chặt bộ máy kém kẹp: liên gia, chủ ấp, công an, do thám, phòng vệ dân sự. Chúng bắt buộc phòng vệ dân sự phải canh gác ngày đêm, mỗi nhà dân phải treo đèn ban đêm, cờ ngụy, hình Thiệu, bảng liên gia, rào rấp từng vuông quanh nhà, đào hầm hố chông chặn ta đột nhập. Tháng 1-1970, đồng chí Lưu Văn Nhơn trong một chuyến đi công tác về xã vướng lựu đạn hy sinh. Thay nhiệm vụ bí thư chi bộ là đồng chỉ Bảy Trừ.

Từ giữa năm 1970, cứ 2, 3 ngày địch tổ chức các cuộc càn quét lùng sục với lực lượng đông đảo bảo an, dân vệ phối hợp cảnh sát dã chiến, phòng vệ dân sự, bọn bình định, tập trung đánh phá địa hình, chia ô chà xát, phục kích chặn đường. Lực lượng du kích ta đánh trả các cuộc càn của địch, có một số đồng chí hy sinh, căn cứ bị tàn phá, ta phải rút sang Bến Tre. Chúng cấm dân cất nhà và đi lại gắn địa hình, nhằm cất ta ra khỏi dân. Địch đặc biệt chú ý các ấp vùng giáp ranh Chợ Gạo ở ven rạch Cầu Ngang: Tân Thạnh Đông, Bình Hội Tây, Bình Hội Trung, Bình Hiệp Nam là các vùng căn cứ cũ của ta. Chúng tuyên truyền lừa mị “quốc gia lo cho dân" như cấp xi-măng cho dân xây nhà, cho sữa, đường, dầu ăn rồi lại bày trò “cải cách ruộng đất", "khuyến khích sản xuất bán chịu máy cày, phân bón hoá học cho nông dân". Chúng tiến hành phân loại dân, phân biệt đối xử đối với gia đình cách mạng, thân cộng và bất học nội trú, mỗi tháng phải đến tế xã, ấp trình diện nhiều lần.

Chi bộ chủ trương dựa vào đảng viên hợp pháp và cơ sở quần chúng vận động nhân dân chống địch đốn cây, phá vườn; vận động người tốt làm hầm bímật, tạo thế cho lực lượng thoát ly trở về bám địa phương trừ gian diệt ác, triệt phá tại mất của địch. Đảng viên hợp pháp của Thạnh Nhựt vẫn còn khá đông. Các đồng chí Nguyễn Thị Xuân (Ba Xuân), Trần Thị Rê (Hai Rê), Tạ Thị Nhan (Sáu Nhan) ở Bình Hiệp Nam, Phạm Văn Phá (Tư Phá), Nguyễn Thị Năm, Trương Thị Mỵ ở Bình Hội Trung. Nguyễn Thị Ngọc Hoa, Trấn Thị Tâm (Tám Nhỏ) ở Thạnh Lạc Đông văn bám cơ sở, hoạt động, trong đó có đồng chí Trần Thị Rẽ và Nguyễn Thị Ngọc Hoa hoạt động rất tích cực. Các đồng chí lãnh đạo quần chúng đấu tranh nhiều cuộc với địch chống bất lính, đôn quân, chống cần quét, đòi gặp mặt chống con em bị bắt đi lính, chống bất bở, đánh đập, hãm hiếp, cướp giật, bắn pháo bừa bãi, bất xâu, đốn cây, phá vườn, không dỡ nhà vào khu tập trung, đòi trở về chỗ cũ, tự do đi lại, đi gần địa hình để sản xuất, đòi bãi bỏ các hình thức kếm kẹp: liên gia, chủ ấp, công an, do thám, phòng vệ dân sự, chống phân biệt đối xử với các gia đình cách mạng, gia đình bị địch quy là thân cộng.

Ta vẫn chạm súng lẻ tẻ với địch. Địch liệt Thạnh Nhựt vào diện xã tranh chấp, các ấp Bình Hội Đông, Bình Hội Tây, Thạnh Lạc Đông, Thạnh Lạc Tây, Tân Thạnh Đông thuộc vùng không an toàn. Trong hoàn cảnh ngày càng khó khăn, người dân Thạnh Nhựt vẫn tìm cách giúp đỡ bộ đội, cán bộ, du kích bám lại.

Năm 1971, tình hình hết sức đen tối. Địch ở tiếu khu Gò Công và tiểu khu Mỹ Tho tập trung hầu như toàn bộ lực lượng cơ động, bảo an đánh phá liên miên vùng căn cứ của huyện Hòa Đồng và tỉnh Gò Công ở khu vực giáp ranh thuộc các xã An Thạnh Thủy, Bình Ninh, Thạnh Nhựt. Hầu hết các vùng căn cứ đều bị địch khống chế. Địa hình bị phá sạch; đứng trên chỗ cao ở vùng rạch Câu Ngang hoặc ở Bình Hiệp Nam, tầm nhìn có thể ra tới sông Cửa Tiều. Mặc dù cán bộ, đảng viên thoát ly, du kích Thạnh Nhựt kết hợp lực lượng vũ trang huyện, tỉnh có những nỗ lực bám các ấp vùng ven, vùng yếu, tìm cách xóa ấp trắng tạo thế cài răng lược với địch, tạo địa bàn đứng chân, đánh địch càn quét ở vùng giáp ranh Bình Ninh bắn cháy hai xe, diệt hàng chục tên địch nhưng vẫn không xoay chuyến được tình thế. Đồng chí Lê Tấn Tưới xã đội trưởng bị biệt kích bắn hy sinh tại nhà ở Tân Thới Nội, cán bộ, du kích xã Thạnh Nhựt chỉ còn một tổ Trong suốt ba năm, từ năm 1969 đến năm 1971, Thạnh Nhựt phải chiến đấu trong hoàn cảnh cực kỳ khó khăn ác liệt. Tình hình căng thẳng còn hơn cả trong ba năm từ 1949 đến 1951, khi dịch dồn hết mọi nỗ lực đánh phá phong trào cách mạng Gò Công trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và trong thời kỳ hai năm 1966 1967, khi dịch triển khai đến mức cao nhất chiến lược chiến tranh cục bộ. Vì mức độ sử dụng lực lượng, phương tiện, tỉnh chất tàn bạo nham hiểm của địch trong thời kỳ này hơn hẳn, đã tạo ra tình thế ác liệt chưa từng có. Đảng viên, cán bộ và quần chúng cách mạng phải chịu đựng mọi hy sinh gian khố đế phong trào cách mạng được tổn tại. Đó là thử thách lớn nhất trong suốt chiều dài hai cuộc chiến tranh vệ quốc mà Đảng bộ và nhân dân Thạnh Nhựt đã gặp phải. Đó cũng là bằng chứng cho thấy mức độ trui rèn của Đảng bộ và nhân dân Thạnh Nhựt, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng không thể bị bẻ gây. Trước tình hình khó khăn, Tỉnh ủy Gò Công, Huyện ủy Hòa Đồng đều phải chuyển cơ quan sang đất Bến Tre. Bộ đội tỉnh, huyện hầu như không còn đứng chân. Tỉnh ủy Gò Công quyết định giải thế các Huyện ủy, lập các ban cán sự vùng, tổ chức gọn nhẹ cho thích hợp với hoạt động trong tình hình mới. Thạnh Nhựt, thuộc vùng ban cán sự 1 Đầu năm 1972, Ban cán sự 1 quyết định triệu tập các đồng chí cán bộ của Thạnh Nhựt sang căn cử Vang Quới ở Bến Tre để củng cố.

Tại Bến Tre, các đồng chỉ được học tập chỉ thị 01-71 của Trung ương Cục miền Nam về chuyển hướng phương châm, phương thức hoạt động căn cứ vào tình hình thực tế của địa phương, súc tích chuẩn bị lực lượng tiếp tục chống phá bình dịnh trong giai đoạn mới, xây dựng quyết tâm bám đất, bám dân thúc đẩy phong trào cách mạng ở quê hương. Các đồng chí được tham dự lớp huấn luyện Võ Duy Linh đào tạo cấp ủy viên cơ sở của Tỉnh ủy, Sau thời gian ở Bến Tre, được tiếp thêm sức mạnh, các đồng chí cán bộ của Thạnh Nhựt quay trở về địa phương. Các đồng chí trụ lại ở Bình Hiệp Nam, tìm cách liên lạc với các đảng viên hợp pháp và cơ sở truyền đạt tỉnh thần chủ trương hoạt động mới của cấp trên. Tình hình chung trong lúc này, quân ngụy đang phải gánh chịu những thất bại nặng nề ở các chiến trường Nam Lào, Đông bắc Cam-pu-chia và miền Đông Nam Bộ. Khu 8 đang chuẩn bị mở Chiến dịch tiến công tổng hợp có quân chủ lực của miến tham gia để đánh địch bình định. Gò Công nằm trong khu vực chiến dịch, đang được trên bổ sung tăng cường lực lượng. Ở các xã thuộc vùng Ban cán sự 1, địch vẫn liên tiếp cần quét, chà xát, chốt quân đánh phá các lòm địa hình. Hoạt động của chúng càng mạnh hơn khi tên Mười Tân (tỉnh đội phó tham mưu trưởng Tỉnh đội Mỹ Tho) ra hàng giặc. Qua tên này, chúng hiếu biết rất cặn kẽ phương thức, chủ trương hoạt động của ta.

Thủ đoạn của địch càng nham hiểm và thâm độc. Chúng khuyến khích bọn tế, cán bộ bình định tìm cách lung lạc vợ con cán bộ ta. Chúng giết người trong gia đình cách mạng rối vu khống cho ta, úp bộ những người tham gia bộ máy ngụy quyền vào đảng "Dân Chủ", đoàn ngũ hóa các giới để bồi đen quần chúng. Địch nắm được tin có ta trở về hoạt động nên từ ngày 18 đến ngày 24-5-1972, chúng đưa ba đại đội bảo an lùng sục ở Thạnh Nhựt và các xã giáp ranh. Tuy nhiên, cho đến lúc này, nhiều đoàn cán bộ thuộc Ban cán sự 1 đã về đến địa bàn, đã liên lạc được với cơ sở, thông qua đảng viên hợp pháp và cốt cán phát động quần chúng, tổ chức lại lực lượng. Nhiều gia đình đảng viên hợp pháp và nhân dân như bà Hai Rê, bà Sáu Nhan, bà Tám Tuyến từ vùng địch tập trung đã quay về bám vườn cũ làm ăn, tạo chỗ dựa vững chắc cho cách mạng hoạt động.

Đầu năm 1972, các hoạt động quân sự của ta trên chiến trường Mỹ Tho hết sức sôi động. Ta vào đợt mở đầu Chiến dịch tấn công tổng hợp, đánh thắng địch liên tiếp nhiều trận ở Cai Lậy, Cái Bè khiến địch ở Gò Công phải đưa bớt lực lượng lên đối phó. Ở Gò Công, sau thời gian im ắng, ngày 27-7-1972, tiểu đoàn tỉnh được khu 8 bố sung lực lượng xây dựng lại đánh địch thắng lớn ở Đập Cây Đước (ấp An Hòa Long - Bình Phục Nhì) và ở ấp Đồng Trình (Đồng Sơn). Tình thế trên chiến trường thay đổi có lợi cho ta. Địch hoang mang, quần chúng cơ sở cách mạng phấn khởi, tin tưởng. Ban cán sự 1 quyết tâm đấy hoạt động lên, lấy Thạnh Nhựt và Vĩnh Hựu làm trọng điểm. Cán bộ, du kích các xã trong mảng được tập trung lại lập thành đội công tác.

Tháng 8-1972, đội công tác Ban cán sự 1 kết hợp bộ đội tỉnh liên tiếp tổ chức các cuộc vũ trang tuyên truyền, diệt và cảnh cáo bọn ác ôn, giải tán các tổ chức kểm kẹp của địch, phát động quần chúng. Địch đưa lực lượng từ Mỹ Tho, Long An tới kết hợp với bọn lính tại chỗ mở nhiều cuộc càn lớn. Pháo chúng bắn hàng ngàn quả, máy bay ném bom mỗi ngày một, hai phi vụ, có khi tới bốn, sáu phi vụ. Tàu tuần tiễu lên xuống ngăn cất đường qua lại của ta trên sông Cửa Tiều. Tuy nhiên, hoạt động địch đã không ngăn chặn được ta. Ở Thạnh Nhựt, ta liên tiếp vũ trang tuyên truyền ở Bình Hội Tây, Bình Hội Trung, Tân Thạnh Đông, ra tới sát rào đồn bót địch, vượt qua lộ 24 ra tới Tân Thới Ngoại.

Công tác bình địch vận được khởi động mạnh, gia đình binh sĩ, phòng vệ dân sự vận động chống con em phản chiến, hai tổ ấp nghỉ việc. Ta đã lại đứng chân được ở vùng căn cứ cũ. Các đơn vị bộ đội lớn: Tiểu đoàn của tỉnh, Trung đoàn 14 của khu đã có đất triển khai hoạt động, đuổi địch bỏ chạy khỏi các dồn ở Bình Hiệp Nam và trên lộ Chợ Giồng, tạo thành thế vững chắc cho phong trào cách mạng địa phương.

Trải qua bốn năm chiến đấu gian nan, trước một kẻ địch tàn bạo, hết sức ngoan cố, có thế và lực áp đảo dồn hết mọi nỗ lực đánh phá bằng đủ mọi biện pháp xảo quyệt, tàn bạo quyết triệt tận gốc sự tổn tại của cách mạng. Trong hoàn cảnh hết sức gian nan, căng thẳng, tình hình có lúc đen tối cơ hổ như không thể bám trụ và phát triển lực lượng được nữa nhưng dưới sự lãnh đạo sáng suốt, kiên trì và kiên cường của chi bộ Đảng, cán bộ, đảng viên quân và dân Thạnh Nhựt đã chiến đấu và anh dũng vượt qua, phong trào cách mạng lại được hồi sinh, đánh bại âm mưu triển khai chiến lược Việt Nam hoá chiến tranh của địch, ghi thêm một nét son chói lọi trên trang sử vàng truyền thống của địa phương. Truyền thống đó đã được đổi bằng máu và nước mất của nhiều cán bộ, đảng viên và nhân dân Thạnh Nhựt. Trong giai đoạn này có 16 đồng chí đã hy sinh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn