xã Thư Trì (39)
Khoảng Trời Trên Hầm Đất
Hầm trú ẩn chật hẹp, tối và ẩm. Người lính nằm sát nhau, thở chung một bầu không khí. Chỉ có một khoảng trời nhỏ bằng miệng hầm, nơi ánh sáng lọt xuống.
Anh Hưng thường nhìn lên khoảng trời ấy mỗi khi bom rơi. Anh tưởng tượng đó là bầu trời quê nhà, nơi có những đám mây trôi lững lờ và tiếng chim gọi buổi sáng.
Trong một trận đánh, hầm bị sập. Đồng đội đào bới điên cuồng. Khi kéo được Hưng ra, anh đã không còn thở. Mắt anh vẫn mở, hướng lên khoảng trời vừa sập xuống, như mang theo cả bầu trời ấy về nơi xa.



