Cựu chiến binh

XÃ TUY PHƯỚC - CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - GẶP MẶT CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN THỊ TỨ

Chào mừng kỷ niệm 81 năm Ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam (22/12/1944 – 22/12/2025), Liên đội Trường Tiểu học Phước Nghĩa đã có buổi thăm hỏi, giao lưu nói chuyện với Cựu Chiến binh Nguyễn Thị Tứ _ 75 tuổi. Các em đội viên đã được lắng nghe những câu chuyện, kỷ niệm sâu sắc của bà về những năm tháng chiến tranh gian khổ nhưng đầy hào hùng. Khi hồi tưởng lại những khoảnh khắc chiến đấu, hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Buổi giao lưu nói chuyện đã giúp các em học sinh hiểu rõ hơn gi

Gia Lai30/01/2026Nguyễn Quốc Khải (Đoàn xã Tuy Phước)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

KÝ ỨC VỀ MỘT THỜI HOA LỬA: BÀI HỌC TỪ NHÂN CHỨNG SỐNG

Trong hành trình giáo dục truyền thống "Uống nước nhớ nguồn" cho các em học sinh trường Tiểu học Phước Nghĩa, có lẽ buổi gặp gỡ với bà Nguyễn Thị Tứ – một người con ưu tú của quê hương Phước Nghĩa, huyện Tuy Phước – là chuyến đi để lại trong tôi nhiều cảm xúc khó quên nhất. Với tư cách là Tổng phụ trách Đội, tôi không chỉ là người kết nối mà còn là một "học trò" chăm chú lắng nghe từng câu chuyện kể về một thời hoa lửa hào hùng.

Ngay từ khi bước chân vào ngôi nhà của bà, các em học sinh đã cảm nhận được sự ấm áp và hiền hậu. Bà Tứ sinh ngày 17/01/1950, tham gia cách mạng từ khi còn rất trẻ. Qua lời kể của bà, một thời kỳ gian khổ nhưng đầy khí phách đã hiện ra rõ nét trước mắt chúng tôi.

Bà bắt đầu hoạt động từ năm 1964 với nhiệm vụ làm cơ sở mật, bảo vệ hầm bí mật cho cán bộ. Sau đó, bà trở thành giao liên, chuyển công văn, thư từ tiếp tế cho cơ sở cách mạng. Đến năm 1968, bà chính thức thoát ly, trực tiếp tham gia chiến đấu tại địa bàn huyện Tuy Phước.

Tôi xúc động nhất khi nghe bà kể về những lần bị địch bắt và tra tấn dã man. Bà kể về lần vận chuyển tài liệu quan trọng nhưng không may bị lính địch vây bắt tại cầu Phước Hạnh. Trong giây phút hiểm nghèo, bà đã nhanh trí giấu tài liệu vào kẽ chân, nhầm sâu xuống bùn để bảo vệ bí mật quân sự. Dù bị đánh đập, tra tấn bằng những thủ đoạn tàn độc như "đi máy bay", đổ xà phòng, nước mắm vào mũi, vào miệng cho đến khi ngất đi, bà vẫn một lòng giữ vững khí tiết: "Tôi thà chết vinh còn hơn sống nhục". Sự kiên trung ấy đã khiến kẻ thù phải khiếp sợ và kính phục.

Buổi gặp mặt không chỉ là những trang sử khô khan, mà là sự truyền lửa giữa hai thế hệ. Ánh mắt chăm chú, những giọt nước mắt lăn dài trên má của các em học sinh khi nghe bà kể về nỗi đau thể xác và sự hy sinh của các đồng chí trong tù đã minh chứng cho giá trị của những buổi học thực tế như thế này.

Cuối buổi gặp gỡ, bà Tứ đã nhắn nhủ các em: "Bà mong các cháu phải cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức để sau này giữ gìn và xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp, xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước".

Thay mặt cho Đoàn trường và Đội ngũ giáo viên, chúng tôi đã trao tặng bà món quà nhỏ cùng lời chúc sức khỏe trường thọ. Những tấm Huân chương Kháng chiến, Kỷ niệm chương chiến sĩ cách mạng bị địch bắt tù đày được treo trang trọng trên tường chính là minh chứng cho một đời cống hiến vì độc lập, tự do.

Chuyến đi kết thúc, nhưng trong lòng tôi và các em học sinh, ngọn lửa yêu nước đã được thắp sáng mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Những câu chuyện của bà Nguyễn Thị Tứ sẽ mãi là bài học vô giá, nhắc nhở chúng tôi về trách nhiệm với Tổ quốc hôm nay.

Nguyễn Quốc Khải Tổng phụ trách Đội – Trường Tiểu học Phước Nghĩa

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
XÃ TUY PHƯỚC - CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA - GẶP MẶT CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN THỊ TỨ | Câu chuyện thời hoa lửa