Xe đạp thồ trên đường núi.
Tôi vẫn nhớ những chiếc xe đạp thồ trên những con đường núi năm ấy.
Ngày nhận nhiệm vụ vận chuyển hàng ra mặt trận, trong tay tôi chỉ có một chiếc xe đạp cũ. Nó vốn là phương tiện để đi lại hằng ngày, nhưng khi chiến dịch bắt đầu, nó trở thành người bạn đồng hành cùng tôi trên những chặng đường gian khổ.
Chúng tôi gia cố chiếc xe bằng cách buộc thêm tre, nứa vào khung, làm cho xe có thể chở được nhiều hàng hơn. Những bao gạo, thùng đạn, vật dụng cần thiết được xếp lên xe. Chiếc xe vốn nhỏ bé nay mang trên mình một nhiệm vụ lớn lao: đưa hàng đến nơi bộ đội đang chờ.
Đường lên chiến khu và ra mặt trận không hề dễ đi. Đó là những con đường đất quanh co giữa núi rừng, có dốc cao, vực sâu và nhiều đoạn lầy lội sau mưa. Có những con dốc phải dắt xe từng bước, có đoạn phải một tay giữ xe, một tay bám vào vách núi để khỏi trượt ngã.
Nhiều lúc đôi chân mỏi nhừ, vai áo ướt đẫm mồ hôi, nhưng nhìn những đoàn xe đạp thồ nối nhau trên đường, tôi lại có thêm sức mạnh. Mỗi người một chiếc xe, mỗi chiếc xe một phần hàng, tất cả cùng hướng về phía trước.
Tôi không bao giờ quên những ngày phục vụ Chiến dịch Điện Biên Phủ. Những con đường Tây Bắc ngày ấy luôn đầy tiếng người, tiếng xe và tiếng gọi nhau vượt dốc. Có những lúc máy bay địch xuất hiện, chúng tôi phải nhanh chóng đưa xe vào nơi kín đáo, bảo vệ hàng hóa rồi tiếp tục hành trình.
Điều khiến tôi cảm động nhất là tinh thần của những người dân công. Không ai bảo ai, mọi người đều tự tìm cách để hoàn thành nhiệm vụ. Có người ngã xe thì người khác giúp dựng lên. Có người mệt quá thì đồng đội chia sẻ phần hàng. Trên những con đường gian khổ ấy, chúng tôi đã cùng nhau vượt qua biết bao khó khăn.
Khi những chuyến xe đạp thồ đưa hàng đến nơi tập kết, nhìn bộ đội nhận được lương thực, đạn dược, chúng tôi thấy niềm vui lan trong lòng. Chiếc xe nhỏ bé đã góp phần nối hậu phương với tiền tuyến, nối những người ở nhà với những người đang chiến đấu.
Sau này, khi nhìn lại, tôi vẫn tự hào về chiếc xe đạp thồ năm xưa. Nó không có động cơ, không chạy nhanh, nhưng đã cùng chúng tôi vượt qua núi cao, đường xa và những ngày tháng khốc liệt nhất.
Trong ký ức của tôi, tiếng lăn của những bánh xe đạp thồ trên đường núi chính là âm thanh của ý chí và lòng quyết tâm. Những chiếc xe giản dị ấy đã góp phần chở theo sức mạnh của cả một dân tộc trên con đường đi đến chiến thắng.



