XE TĂNG LẦN ĐẦU HIỆP ĐỒNG BINH CHỦNG THẮNG LỢI TẠI CỨ ĐIỂM LÀNG VÂY
Ngày 6-2-1968, gió mùa Đông Bắc thổi dọc Đường số 9, luồn qua những tán cây rừng rồi quất vào lớp thép lạnh ngắt của những chiếc xe tăng đang nằm ém quân chờ giờ xuất kích. Sương đêm đọng trên cành lá, thi thoảng rơi lộp bộp xuống thân xe. Trong bóng tối dày đặc ấy, Lê Xuân Tấu - Trung đội phó, Trưởng xe tăng PT-76 số hiệu 555 ngồi thu mình trong cửa tháp pháo, chăm chú lắng nghe từng âm thanh vọng về từ hướng Làng Vây.
Điều lạ lùng là cứ điểm địch vẫn im ắng đến khó hiểu. Suốt quá trình cơ động gian khổ đưa xe tăng vượt Trường Sơn vào chiến trường, ai cũng lo sợ bị phát hiện. Thế nhưng giờ đây, khi mũi tiến công đã áp sát mục tiêu, quân địch dường như vẫn chưa biết những cỗ xe thép của Quân giải phóng đang ở ngay trước cửa ngõ của chúng. Hoặc cũng có thể chúng đang âm thầm chờ đợi, giấu những đòn phản kích chết người phía sau lớp hàng rào thép gai và lô cốt bê tông.Gần 23 giờ, Lê Xuân Tấu khẽ gọi hai đồng đội:- Miêng, Tuấn, dậy thôi! Đến giờ rồi.Cả hai bật dậy ngay lập tức. Đúng lúc ấy, từ hướng Làng Vây vang lên những tiếng nổ dồn dập. Hai quả pháo hiệu xanh lao vút lên bầu trời đêm rồi tỏa sáng như hai vệt lửa cong. Đó là tín hiệu tiến công.Không cần thêm mệnh lệnh nào nữa, tám chiếc xe tăng đồng loạt nổ máy. Tiếng động cơ gầm lên rung chuyển cả khu rừng. Đội hình bắt đầu chuyển bánh. Xe 560 của Trung đội trưởng Nguyễn Mạnh Tản dẫn đầu, còn xe 555 của Tấu bám sát phía sau.Bất ngờ, từ trong cứ điểm Làng Vây, hàng loạt quả pháo sáng được bắn lên. Cả bầu trời bừng sáng. Tấu bật cười thầm. Địch định soi tìm quân tiến công, nhưng chính những quả pháo sáng ấy lại trở thành ngọn đèn dẫn đường cho đoàn xe tăng đang lao đi trong đêm tối.Đến đoạn vòng tránh Điểm cao 230, vài loạt đạn bộ binh lác đác bắn ra từ căn cứ tiền tiêu. Qua kính quan sát, Tấu phát hiện một con đường mòn dẫn thẳng vào cứ điểm. Anh lập tức ra lệnh:- Miêng, rẽ phải theo đường mòn! Tuấn, nạp đạn nổ!Chiếc xe 555 lắc mạnh rồi lao về phía trước. Chẳng bao lâu, một chiếc cổng gỗ lớn hiện ra chắn ngang lối vào. Miêng vừa nhìn thấy đã hỏi:- Có cổng phía trước, làm thế nào bây giờ?- Xông thẳng vào!Mệnh lệnh vang lên dứt khoát. Chiếc xe tăng gần bốn mươi tấn gầm lên dữ dội rồi nghiền nát chiếc cổng như thể đó chỉ là một bó củi khô.Bên trong cứ điểm, một ngôi nhà lớn nằm giữa các công sự chiến đấu hiện ra trước mắt. Tấu đưa tâm ngắm vào giữa ngôi nhà rồi bóp cò. Một tiếng nổ rung trời vang lên. Viên đạn pháo lao tới đánh sập mục tiêu. Ngôi nhà đổ sụp rồi bốc cháy dữ dội. Ngọn lửa bùng lên, soi rõ cảnh tượng hỗn loạn bên trong cứ điểm.Những bóng lính địch hốt hoảng tháo chạy về phía Điểm cao 320. Tấu lập tức dùng súng máy quét theo đội hình đang tan vỡ ấy. Cùng lúc đó, các xe tăng khác cũng bắt đầu khai hỏa. Những luồng lửa đỏ rực liên tiếp xé toạc màn đêm. Bộ binh ta từ các vị trí ém quân trước đó đồng loạt xung phong, bám sát xe tăng tràn vào cứ điểm.Chỉ trong thời gian ngắn, Điểm cao 230 đã nằm trong tay quân ta.Quan sát địa hình, Tấu muốn đưa xe sang Điểm cao 320 ngay lập tức. Thế nhưng sau khi trực tiếp xuống kiểm tra, anh phát hiện con đường nối sang đó quá dốc và đầy đá tảng, xe tăng không thể vượt qua. Báo cáo xin chỉ thị, anh nhận được lệnh từ Đại đội trưởng:- Quay ra Đường số 9, đánh vào 320 qua cửa mở!Chiếc xe 555 lập tức quay đầu. Chỉ ít phút sau, nó đã vượt qua cửa mở tiến vào khu phòng thủ chính của Làng Vây.Vừa qua cửa mở, Tấu đã nhìn thấy một chiếc xe tăng đang bốc cháy dữ dội bên sườn trái. Ngọn lửa đỏ rực phụt cao trong đêm, thi thoảng lại bùng lên từng quầng sáng khi đạn trong xe phát nổ. Anh không nhận ra đó là xe nào, nhưng cảnh tượng ấy báo hiệu trận đánh phía trước đang vô cùng khốc liệt.Đúng lúc đó, hai chiếc máy bay địch xuất hiện trên bầu trời. Những quả pháo sáng được thả xuống khiến chiến trường sáng rực như ban ngày. Tận dụng ánh sáng ấy, Tấu liên tục phát hiện các mục tiêu. Những ụ chiến đấu còn nhả đạn lập tức trở thành mục tiêu của pháo tăng và súng máy.Bỗng một quả đạn chống tăng M72 đỏ lừ lao vụt qua trước mũi xe. Chỉ lệch vài mét.Tấu lập tức xoay pháo về hướng đó khai hoả. Phía trước, lái xe Miêng điều khiển chiếc xe tăng vừa tiến vừa húc đổ các ụ chiến đấu trên đường đi. Những công sự mà bộ binh phải trả giá bằng máu để vượt qua thì dưới hai dải xích thép nặng nề, chúng bị nghiền nát trong chốc lát.Đến gần khu trung tâm, sức kháng cự của địch tăng lên rõ rệt. Những quả đạn chống tăng liên tiếp bay tới. Một chiếc xe của Trung đội 1 bốc cháy. Rồi thêm một chiếc nữa. Những cột lửa đỏ dựng đứng giữa chiến trường.Nhưng không một chiếc xe nào dừng lại. Xe 555 tiếp tục lao lên.Ở đâu có tiếng súng chống trả, ở đó hai khẩu súng máy đồng trục và 12,7 mm lại đồng thời khai hỏa. Những vệt đạn sáng rực đan chéo nhau như hai lưỡi kiếm lửa quét sạch các ổ đề kháng còn sót lại.Khi tiến đến ranh giới giữa phân khu 102 và 103, một hàng rào dây thép gai hiện ra chắn ngang đường tiến quân. Tấu nhanh chóng ra quyết định. Anh cho xe lùi lại, hạ thấp nòng pháo rồi bắn liên tiếp hai phát đạn nổ. Sau tiếng nổ thứ hai, hàng rào dây thép gai bị xé tung thành từng mảnh. Chiếc xe lại lao lên phía trước.Trung tâm cứ điểm đã ở ngay trước mắt.Đến khi trận đánh cơ bản kết thúc, tiếng gọi của Đại đội trưởng vang lên trong máy vô tuyến yêu cầu các xe báo cáo tình hình. Từng xe lần lượt trả lời. Xe của Trung đội 3, xe của Chính trị viên, xe 555.Nhưng Trung đội 1 hoàn toàn im lặng.Sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở.Mãi sau mọi người mới biết toàn bộ ba xe của Trung đội 1 đã bị bắn cháy hoặc bắn hỏng. Mười một chiến sĩ trên ba chiếc xe ấy đều hy sinh. Tin dữ khiến những người còn sống lặng đi. Mới vài giờ trước thôi, họ còn cùng nhau xuất kích. Cùng chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm dọc đường hành quân. Vậy mà giờ đây, chiến thắng đã đến nhưng nhiều đồng đội mãi mãi không trở về.Rạng sáng ngày 7 tháng 2 năm 1968, những chiếc xe tăng còn lại lặng lẽ rời khỏi Làng Vây. Phía sau họ là cứ điểm kiên cố vừa bị đánh sập. Chiến thắng đầu tiên của bộ đội xe tăng trên chiến trường miền Nam đã được ghi vào lịch sử.



