XẾP BÚT NGHIÊN LÊN ĐƯỜNG RA TRẬN
Trong ký ức của nhiều thế hệ người Việt Nam, cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước là bản hùng ca bất diệt, nơi hàng triệu thanh niên đã sẵn sàng rời bỏ mái trường, gia đình, quê hương để lên đường chiến đấu vì độc lập, tự do của dân tộc.
Năm 1967, khi vừa tròn 17 tuổi, đang là học sinh lớp 9, ông Phong đã gác lại bút nghiên, tình nguyện nhập ngũ. Quyết định ấy đến rất tự nhiên, không do dự.
Từ năm 1969, đơn vị của ông tiếp tục được điều động sang chiến trường Campuchia, rồi về các tỉnh Nam bộ. Trong môi trường chiến đấu khốc liệt, ông Phong nhanh chóng trưởng thành, được giao trọng trách Đại đội trưởng Đại đội 10, Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 88, sau đó là Tham mưu trưởng Tiểu đoàn. Trong giai đoạn từ năm 1970 - 1974, ông Phong đã 5 lần bị thương, có lần gãy tay, có lần bị thương ở đầu gối, lưng và cổ do đạn, bom gây ra. Mỗi vết thương là một minh chứng cho sự khốc liệt của chiến tranh và ý chí không khuất phục của người lính. Đặc biệt, giữa năm 1974, trong một trận đánh tại Mỹ Phước Tây, ông bị thương nặng ở chân phải. Các bác sĩ khi đó nhận định tình trạng hoại tử nghiêm trọng và đề nghị cắt bỏ chân để giữ tính mạng, nhưng ông đã kiên quyết từ chối. “Lúc đó, tôi chỉ nghĩ, nếu mất chân thì làm sao còn có thể tiếp tục chiến đấu cùng đồng đội. Tôi không chấp nhận dừng lại khi cuộc chiến vẫn chưa kết thúc”, ông kể. Chính nghị lực phi thường ấy đã giúp ông vượt qua thời điểm hiểm nghèo. Sau một tháng điều trị, vết thương dần hồi phục, ông tiếp tục trở lại đơn vị. Nhớ lại những năm tháng chiến tranh, ông trầm ngâm: “Giữa lằn ranh sống chết, điều duy nhất chúng tôi nghĩ đến là không thể bị đánh bại. Không thể để quân thù giẫm lên mảnh đất thiêng liêng của Tổ quốc. Chúng tôi chiến đấu với niềm tin tất thắng”. Đầu năm 1975, khi cục diện chiến trường chuyển biến mạnh mẽ, đơn vị của ông Phong được lệnh tiến công về Sài Gòn.



