XIN ĐỪNG LÃNG QUÊN HÌNH HÀI ĐẤT NƯỚC
XIN ĐỪNG LÃNG QUÊN HÌNH HÀI ĐẤT NƯỚC
“Mọi người kể những câu chuyện xưa Đã trở thành huyền thoại Và viết nên bao bài ca để ngàn năm hát mãi” Trong những ngày tháng hòa bình, khi bom đạn chỉ còn là những thước phim tư liệu hay dòng chữ trên trang sách, thế hệ trẻ chúng tôi may mắn có cơ hội được ngược dòng thời gian, trở về với “Thời hoa lửa” qua lời kể của một nhân chứng sống: Bác Mai Xuân Vạn – người được mệnh danh là “Người chiến sĩ Miền Đông”.
Ký ức về một miền Đông gian lao mà anh dũng Giữa những bộn bề của cuộc sống hiện đại, buổi gặp gỡ với bác Vạn tại vùng đất Biên Hòa, Bà Rịa, Long Khánh năm nào đã mở ra một bầu trời ký ức đầy khốc liệt. Bác kể về những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, nơi mảnh đất Nam Bộ không một giây phút nào ngớt tiếng súng, tiếng bom rơi và cả tiếng khóc của những người mẹ mất con. Trong cơn bão táp kéo dài 21 năm ấy (1954 - 1975), cũng như bao người lính khác, bác Vạn đã gác lại những nỗi đau riêng, cầm súng tiến về phía trước. Với bác, “Thời hoa lửa” không chỉ là khói đạn, mà là nơi tuổi trẻ biết hiến dâng, nơi hoa vẫn nở rực rỡ từ lòng yêu nước nồng nàn.
Sự khác biệt giữa hai thế hệ và hai khái niệm “Bão” Có một hình ảnh so sánh khiến chúng tôi – những đoàn viên Chi đoàn trường Hoa Phượng – phải lặng người suy nghĩ. Nếu tuổi trẻ hôm nay gọi những lần xuống đường ăn mừng bàn thắng của đội tuyển quốc gia là “đi bão” trong niềm vui rạng rỡ, thì với thế hệ bác Vạn, “bão” chính là cuộc can qua ròng rã hai thập kỷ để giữ lấy từng tấc đất quê hương. Bác tâm sự: “Thời nay, các cháu lo công việc, kiếm tiền, du lịch và giải trí. Chẳng còn mấy ai quan tâm nhiều về những câu chuyện xưa”. Ánh mắt bác sáng lên niềm xúc động khi thấy những Đoàn viên trẻ vẫn tìm đến bác để tìm hiểu về lịch sử – tìm lại hình hài của dân tộc qua những vết thương chưa bao giờ lành hẳn.
Lời dặn dò từ quá khứ: “Xin các cháu đừng lãng quên” Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những vết sẹo của đất nước vẫn còn đó. Lời nhắn nhủ sau cùng của bác Vạn như một mệnh lệnh từ trái tim gửi đến thế hệ mai sau: “Có được hòa bình không phải dễ dàng, phải cố mà giữ lấy, xin các cháu đừng lãng quên.”
Đó không chỉ là lời dặn, mà là một lời gửi gắm đầy trăn trở của một người đã đi qua cái chết để bảo vệ sự sống cho chúng ta hôm nay.



