Khác

XIN THÔI ĐI HỌC LIÊN XÔ ĐỂ RA MẶT TRẬN

XIN THÔI ĐI HỌC LIÊN XÔ ĐỂ RA MẶT TRẬN

Quảng Ninh07/06/2026Bùi Thị Thùy Linh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tiên Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi biết ông Sáu Nam (Đại tướng Lê Đức Anh) từ năm 83, qua ông Sáu Ngọc, thư ký ông Sáu Nam. Năm 83 sau khi tốt nghiệp sĩ quan trong nước thì tôi được chú Văn Tiến Dũng (lúc đó là Bộ trưởng Quốc phòng) bố trí cho đi Liên Xô. Sau một thời gian học để chuẩn bị đi, tôi nhận ra rằng việc cho đi Liên Xô là sự ưu đãi của Nhà nước chứ tôi chưa đủ điều kiện. Tôi nghĩ: “Xin thôi và xin ra mặt trận”.

Lúc bây giờ, các cán bộ ra trường đều hướng về hai mặt trận: mặt trận Tây Nam và mặt trận phía Bắc. Sĩ quan đều muốn ra mặt trận, vô tư, đơn giản. Tôi gặp chú Văn Tiến Dũng, xin đi đánh giặc. Ông Văn Tiến Dũng bảo: “Không được, về đi học đi”. Tôi buồn lắm, trong lúc ngồi uống rượu, tâm sự với ông Sáu Ngọc: “Em buồn lắm, học thì không học được, làm gì cũng không đến nơi đến chốn mà xin đi mặt trận thì không được”.Ông Ngọc bảo: - Sang Campuchia, mày gặp ông Sáu Nam đi.Ông ấy ở đây, ngay trạm 66. Từng thấy chưa từng gặp. Lúc ấy chỉ nghe ông ấy lừng danh từ hồi năm 1973, chiến trường miền Tây Nam Bộ. Khi ông lên thẳng từ Đại tá lên Trung tướng. Nhưng gặp rất khó, một trung uý mới ra trường, ông ấy thì lừng danh như thế.Tôi từng có một quá khứ ham chơi. Nhưng 3 năm ở trường thông tin thì tôi rèn luyện kinh khủng lắm: tốt nghiệp thủ khoa, kết nạp Đảng, đội trưởng đội văn nghệ, đọc nhiều lắm… Nhiều năng lượng nhưng chưa được dùng, các bác, các chú vẫn cứ xếp tôi vào cái loại “cần phải đi học tiếp”. Ông Ngọc bảo: - Phải liên lạc với ông Sáu.- Nhưng ông ấy có tiếp em không?- Tao sẽ nói mày là con ông Thanh!Ngay hôm sau, ông Ngọc hớt hải bảo: - Mày vào đi.Hôm đó, ông Sáu Nam ngồi ở phòng nho nhỏ ở trạm 66. Vừa nhìn thấy tôi, ông ấy cười rất hiền. Rồi nói: - Công việc cháu thế nào? Mẹ cháu sao rồi?Ấn tượng đầu tiên là ông vô cùng hiền hậu, vô cùng gần gũi, vô cùng tình cảm. Tôi nói với ông là mẹ cháu đã mất, nhà thì bọn cháu đã trả rồi. Ông gằn mặt một chút: - Sao lại trả?- Nhà rộng quá, bọn cháu không ở như nhà hoang, chẳng ở làm gì. Mẹ cháu dặn trả thì chúng cháu trả.Lúc ấy trông nét mặt ông có vẻ không vui, ông nhíu mày.Tôi kể năm 1976 đi bộ đội thế nào, đánh nhau thế nào… Ông cười rất khoái, không cáu. Như chuyện đánh nhau ở Thanh Hoá, đảo ngũ 2,3 lần. Không định kiến. Không như một số người, họ nghe đến tên thằng Vịnh là ghê hết cả người rồi, không để cho tôi kể thoải mái.Ông nói: - Sao không đi Liên Xô mà đi chiến trường?- Cháu định xin chú cho cháu đi đánh nhau ở Campuchia. Cháu có nghe chú Phạm Văn Trà ở Sư 330 (ông Ngọc xúi nói như thế), Tây Bắc Campuchia.Ông ấy nghĩ một lúc rồi nói: - Việc cháu muốn đi chiến trường Campuchia để rèn luyện, tham gia công tác, chiến đấu thì chú ủng hộ. Nhưng có 2 vấn đề: một, xem làm ở đâu cho phù hợp năng lực. Hai, chú phải xin ý kiến chú Văn Tiến Dũng.Khoảng một tuần sau thì chú Văn Tiến Dũng gọi tôi đến hỏi: - Cháu nghĩ kỹ chưa?- Cháu đi là cháu không quay lại, cháu không đảo ngũ đâu.Chú Dũng bảo: - Chú Lê Đức Anh nói là sẽ đào tạo cháu nên người và không để cháu hy sinh ở chiến trường. Cháu về bàn với chị Hà.Bẵng đi khoảng 2 tuần, không có liên lạc gì thì Cục cán bộ gọi đến bảo: hôm nay cháu sẽ gặp Cục trưởng Cục 2 (cục tình báo quân đội).Ông Phan Bình, cục trưởng cục 2, buổi tối đạp xe đến nhà tôi. Ông ấy nói với tôi và chị Hà: - Chú Lê Đức Anh quyết định cháu về mặt trận 719. Chú đã chọn cho cháu một người chỉ huy trực tiếp mà chú Lê Đức Anh trực tiếp chỉ là ông Ba Quốc…Và rồi, hành trình với người thầy - ông Ba Quốc bắt đầu với tôi từ đây.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn