XUÂN DIỆU
Nhà thơ
Nhà thơ Xuân Diệu, tên thật là Ngô Xuân Diệu, sinh năm 1916 tại huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định; quê ở huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh.
Thuở nhỏ ông học ở Quy Nhơn, sau ra Huế làm việc ở Nha Thương chánh một thời gian ngắn.
Từ những năm ba mươi của thế kỷ XX, ông đã nổi tiếng trên văn đàn Việt Nam, với tập Thơ thơ (1938) tiêu biểu cho loại thơ lãng mạn. Sau đó ông xuất bản tập truyện ngắn Phấn thông vàng (1939) và tập thơ Gửi hương cho gió (1945).
Sau cách mạng tháng 8 năm 1945, ông tham gia công tác, trải các chức vụ: ủy viên Ủy ban Liên hiệp các hội Văn học Nghệ thuật; Ủy viên Ban Chấp hành Hội Hữu nghị Việt – Xô...
Ông là đại biểu Quốc hội khóa I.; Viện sĩ Viện hàn lâm khoa học Cộng hòa dân chủ Đức.
Xuân Diệu được coi là “Ông hoàng thơ tình, tác giả của nhiều bài thơ về tình yêu chân thành, rạo rực, gây ấn tượng mạnh cho bạn đọc, nhất là với lớp trẻ.
Ông mất năm 1985 tại Hà Nội; được truy tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật năm 1996.


