Xuân tóc đỏ
Thời gian C6 đóng quân tại đỉnh đèo Mã Quỳnh, cán bộ chiến sỹ khẩn trương làm lán trại, đào giao thông hào, điểm hỏa lực để sẵn sàng chiến đấu… thời gian này cả ngày chúng tôi xây dựng công sự chiều tối về ngủ trọ nhà dân. Đi làm vất vả cả ngày về tối lại bị bọ chó đốt thật đau, ngứa ngáy khó chịu, ai ai cũng than vãn ám ảnh mỗi khi về trọ, và cùng thắc mắc sao họ không bị bọ chó đốt? Khoảng 1 tháng sau phòng tuyến, lán trại cũng làm xong chúng tôi chuyển lên doanh trại với thân mình chi chít nố
Thời gian C6 đóng quân tại đỉnh đèo Mã Quỳnh, cán bộ chiến sỹ khẩn trương làm lán trại, đào giao thông hào, điểm hỏa lực để sẵn sàng chiến đấu… thời gian này cả ngày chúng tôi xây dựng công sự chiều tối về ngủ trọ nhà dân. Đi làm vất vả cả ngày về tối lại bị bọ chó đốt thật đau, ngứa ngáy khó chịu, ai ai cũng than vãn ám ảnh mỗi khi về trọ, và cùng thắc mắc sao họ không bị bọ chó đốt? Khoảng 1 tháng sau phòng tuyến, lán trại cũng làm xong chúng tôi chuyển lên doanh trại với thân mình chi chít nốt bọ chó đốt thâm tím. Sau một thời gian đơn vị chỉ luyện tập tình huống và trực chiến, gác đêm nên ai cũng tăng cân, nõn nà, rồi đơn vị nhận thêm nhiệm vụ tuần khu vực phòng tuyến đèo Mã Quỳnh, hàng ngày đều có 01 tổ 3 người tuần tra từ đỉnh đèo đến xã Lương Can và ngược lại (khoảng 30 km đi về). Tuần tự vi tiến, hôm đó tôi làm nhóm trường cùng Vinh, Trường thực hiện nhiệm vụ, đường từ đỉnh đèo đến Lương Can toàn đường mòn có độ dốc cao, ngoằn nghèo dọc theo các triền đồi mọc rất nhiều cây ổi găng, hoa mua… nhóm băng rừng khoảng 9h30 thì về đến xã Lương Can, vừa đến đầu thôn đã ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt, nước miếng ứa ra, tự nhiên thấy đói, và đến nhà đầu tiên thấy người trong gia đình đang giã bún và có nhiều loại bánh để trong mẹt… qua hỏi thăm mới biết là ngày 14 tháng 7 âm lịch(Rằm tháng 7). Họ mời chúng tôi ăn bánh, chúng tôi ăn bánh rồi tiếp tục lên đường đi hết khu vực tuần được giao. Đến khoảng 12 h chúng tôi quay lại và được người dân mời ăn cơm, mỗi chúng tôi chia vào từng nhà ăn Tết cùng gia đình: Này là bánh rợm, này là bánh gai, này là xôi dẻo, này là bún chan canh vịt sáo măng… ôi má ơi sao mà ngon đến thế! Rồi cuộc vui nào cũng kết thúc khoảng 14h chúng tôi ra về với tinh thần của ngày Tết, và cái bụng no. tưởng đi được nhanh ai ngờ bụng no thì chân mềm, đến 18h chúng tôi mới về đến doanh trại và thống nhất không ai được kể chuyện của ngày hôm nay(Tết rằm tháng 7 ngon, vui nhất trong đời).



