Xuất thân đặc biệt của chú chó luôn bên cạnh tình báo huyền thoại Phạm Xuân Ẩn
Bài viết được sưu tầm tại Facebook Đàm đạo lịch sử
“Nhà báo” Phạm Xuân Ẩn khi ra đường thường dắt theo một con chó béc-giê to, giống chó rất đắt tiền.
Một người trí thức, ăn mặc đàng hoàng, đúng thời trang, dừng chiếc ô tô bên lề đường…Phong cách ấy, ai có thể nghĩ đó là một cán bộ tình báo Việt Cộng? Phạm Xuân Ẩn đã chọn cho mình cách “ngụy trang” kỹ lưỡng, dù đôi khi chỉ là những tiểu tiết rất nhỏ. Ví dụ như chuyện ông “chỉ huy” chú chó ấy bằng tiếng Pháp.Có hôm, tại Nhà hàng Victory trên đại lộ Hàm Nghi, sau khi cùng người đồng đội Tư Cang trao đổi, bàn bạc công việc xong, Phạm Xuân Ẩn rời bàn đứng dậy đi trả tiền nước. Con chó từ nãy tới giờ nằm im dưới gầm bàn, vụt đứng dậy đi theo chủ.Ông quay lại, ra lệnh: “Reste là!” (Đứng lại đó”. Con béc-giê dừng ngay tức khắc. Trả tiền xong, khi Phạm Xuân Ẩn trở về bàn, con chó cũng quay lại, đi theo ông. Ông lại ra lệnh: “Couche toi!” (Nằm xuống). Con vật dễ thương chấp hành ngay, nằm khoanh dưới bàn. Thực khách trong nhà hàng, nhiều người rất ngạc nhiên, thích thú.Cụm trưởng Tư Cang cũng không nén nổi tò mò, hỏi về cách huấn luyện chú chó thì được ông Ẩn cho biết câu chuyện thú vị: Con chó này nguyên là của một quan chức cao cấp bên Pháp tặng cho tướng Nguyễn Cao Kỳ (lúc ấy giữ chức Trưởng ban Hành pháp, thực chất là Thủ tướng Chính phủ Việt Nam Cộng hòa).Biết giống chó quý, ông Ẩn bàn với người quản lý chó trong Dinh Độc Lập: “Ông hãy làm cho nó ốm đói, ghẻ lở, xấu xí rồi đề nghị thanh lý cho tôi. Tôi sẽ không để ông thiệt”. Và thế là con chó thuộc về ông Ẩn.Ông Tư Cang nhớ mãi lần đầu tiên ông gặp ông Ẩn. Đó là một ngày đầu năm 1966, nhận được tin nhắn của Tư Cang, Ẩn đến nhà cơ sở ở 136B đường Gia Long (đường Lý Tự Trọng-quận 1 hiện nay) để gặp và hai người rủ nhau ra đường phố Sài Gòn. Lúc đi trong hẻm, Ẩn lặng lẽ quan sát Tư Cang từ đầu đến chân và nói: “Anh ở trỏng ra mà coi được lắm. Nhưng bộ đồ của anh mới quá, anh phải thay đồ cũ cũ một chút. Còn đôi giày, đôi này không xứng, để tôi dẫn anh đi thay ngay một đôi giày da…”.Buổi đầu gặp nhau giữa hai nhà tình báo đã thân mật, tự nhiên như vậy! Tình bạn giữa hai chiến sĩ tình báo tài năng, mưu lược được vun đắp qua cuộc chiến đấu lâu dài, gian khổ, lắm hiểm nguy.Tình bạn ấy về già càng thêm mặn nồng. Những năm 2003-2004, Phạm Xuân Ẩn thường đi xe đạp vào nhà Tư Cang hái đu đủ xanh, nói làm thuốc chữa đau dạ dày cho vợ.Những năm sau ốm yếu, hai ông vẫn trao đổi, hỏi thăm nhau bằng điện thoại. Mỗi lần nhắc lại chuyện xưa, cả hai thường có câu: Không hiểu sao hai chúng mình không bị giặc bắt. Và bao giờ kết thúc câu chuyện cũng bằng những tràng cười sảng khoái, lạc quan, yêu đời.Đến năm 2006, bệnh phổi của ông Ẩn trở nặng, ông Tư Cang đến thăm ông ở Bệnh viên Quân y 175. Cầm tay bạn, ông Ẩn nói, vẫn với nụ cười hóm hỉnh như ngày nào: Còn sống đến ngày nay, tôi với anh may mắn hơn nhiều đồng đội. Hồi ấy, đồng đội của chúng ta vào thành bị bắt nhiều quá, riêng hai đứa mình lọt qua hết, không may mắn thì gọi là gì? Chắc lá số tử vi của hai đứa mình tốt lắm! “Ẩn là một người hay đùa, đùa đến phút chót cuộc đời mình”-ông Tư Cang nhận xét về người bạn chiến đấu thân thiết như vậy.Bài viết được trích từ lời kể của Đại tá Tư Cang với báo Quân đội Nhân dân.



